Hang Đá Không Có Chúa
Cứ mỗi độ chớm đông, cái lạnh bắt đầu ùa về trên mọi nẻo phố đường quê. Con người lại được nghe những
bản nhạc Giáng sinh, được chiêm ngưỡng những ánh đèn nhấp nháy đây đó khắp mọi
nơi nhất là
trong những siêu thị, nhà hàng, những tiệm cà phê, trà sữa… Trong không khí
tưng bừng lễ hội, không như lễ hội mừng Chúa Giáng Sinh của những người tin
Chúa, nhiều người sống bầu khi lễ hội ồn ào như một dịp vui chơi, mua sắm, hưởng thụ ... mà thôi.
Một lần tôi ghé ăn sáng trong một khách sạn
trên đường PCT, tôi
nhìn thấy một hang đá được làm ngay lối ra vào, nhưng hang đá trống rỗng. Cửa hang được
giăng vài sợi dây kim tuyến. Hang đá không có Chúa.
Hình ảnh hang đá không có Chúa làm tôi giật mình.
Chúa đã giáng trần cách đây hơn hai ngàn năm. Ngài đã “cắm rễ” (x. Ga 1, 14) trên trái đất
này, giữa nhân loại này. Ngài đã đến với chúng ta, sống giữa chúng ta, sống với
chúng ta trong thân phận con người mỏng giòn yếu đuối như chúng ta. Ngài đến để chỉ đường
cho chúng ta biết cách thờ phượng Thiên Chúa và yêu thương anh chị em như chính
mình. Ngài đã đến nhưng Ngài có ở lại trong tâm hồn ta không?
Hình ảnh hang đá với những sợi dây kim tuyến gợi cho tôi nhớ lại cuộc trốn
chạy của Thánh gia sang Ai cập.
Chuyện kể rằng:
Trên đường di tản qua Ai Cập để tránh cuộc tàn sát con trẻ tại Bêlem, Thánh
Giuse, Mẹ Maria và Hài Nhi Giêsu phải trải qua những đêm lạnh buốt, băng giá
đóng khắp nơi trắng xóa. Họ phải vào trú ẩn trong một hang đá, nhưng cũng không
tránh khỏi cái lạnh thấu xương.
Có một con nhện nhỏ nhìn thấy em bé Giêsu bị lạnh, nó ước ao có thể làm một
việc gì đó để giúp em bé Giêsu bớt lạnh. Điều duy nhất nó có thể làm là dệt một
tấm mạng nhện phía ngoài cửa, che phủ lối vào hang đá, hy vọng che chắn bớt gió
lạnh. Đến nửa đêm thì tấm mạng nhện ấy đã bị băng sương đóng trắng xóa như một
tấm màn có chăng đầy dây kim tuyến.
Khi lính của vua Hêrôđê trên đường tầm
nã Hài Nhi Giêsu đến hang đá ấy. Họ định vào lục soát, nhưng tên đội trưởng thấy
có mạng nhện đóng ngoài hang đá chắn lối vào, hắn ta bảo: “Chắc chắn không có ai trong hang đá này, vì nếu có ai đã vào thì mạng
nhện đã bị thủng...”
Nhờ vậy mà Thánh Gia đã thoát nạn. Đó cũng là lý do tại sao ngày nay người
ta thường chăng nhiều dây kim tuyến trên những cây Noel. Dây kim tuyến chiếu lấp
lánh tượng trưng cho tấm mạng nhện đã chăng trên lối vào hang đá năm xưa. (https://www.ngonluanho.net/2011/12/)
Những sợi dây kim tuyến chiếu lấp lánh tượng trưng cho tấm mạng nhện đã
giăng trước cửa hang là gì?
Tôi nhớ lại lời của Chúa Giêsu khi Ngài nói với dân chúng dụ ngôn Người
Gieo Giống: “Có
những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. Có những hạt lại rơi
nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt
được ba chục” (Mt 13, 7-8). Chúa còn giải thích: “Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự
đời, và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt, khiến Lời không sinh hoa kết quả gì” (Mt
13, 22).
Những sợi kim tuyến che lấp cửa hang làm cho người khác không nhìn rõ những
gì có trong hang và những gì thực sự có trong hang. Những sợi kim tuyến là gì?
Có phải là lòng đố kỵ, ghen ghét, thờ ơ ... với tha nhân?
Chúng ta, những người tin Chúa, những người đã được rửa tội, là hàng tư tế
vương giả của Chúa (1Pr 2, 9) đang sửa soạn để đón Chúa đến với chúng ta. Chúng ta sửa
soạn tâm hồn thế nào để người khác nhìn vào ta thấy có Chúa trong ta, có Chúa
trong cách sống của ta, có Chúa trong hành động của ta; chứ đừng sửa soạn bên
ngoài lấp lánh mà thôi nhưng trong tâm hồn không có gì như một hang đá trống rỗng.
Hang đá không có Chúa ngự.
Một tâm hồn trống rỗng thì sẽ thế nào?
Tôi đã chuẩn bị thế nào? Còn bạn thì sao?
“Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi?”
Gb. Nguyễn Thái Hùng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét