
CN 2 PHỤC SINH A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Tin Mừng thánh Ga 20, 19-31
Chào các em,
Hôm nay, Chúa Nhật 2 Phục Sinh, năm A. Tin mừng theo thánh Gio-an.
Bài Tin mừng Chúa Nhật 2 Phục sinh thánh Gio-an kể lại Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ, đặc biệt là thánh Tô-ma, và cho ông xem những lỗ đinh ở chân tay và cạnh sườn của Ngài.
“Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái”(Ga 20, 19a) “Ngày thứ nhất trong tuần” không chỉ là một mốc thời gian, mà là sự khởi đầu của một sáng tạo mới. Các môn đệ đang sống trong nỗi sợ hãi, đóng kín cửa và mất phương hướng. Chính trong hoàn cảnh đó, Chúa Giê-su đã đến với các ông.
“Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em” (Ga 20, 19b-21). Chúa Giê-su đến không phải để chất vấn, để trách móc. Lời đầu tiên của Chúa Giê-su khi gặp các môn đệ là lời chúc bình an. “Bình an cho anh em!”. “Bình an” ở đây không chỉ là sự vắng bóng những tranh chấp, những bất toàn … mà là Chúa đang chữa lành những mảnh vỡ trong tâm hồn các môn đệ. Những đổ vỡ vì tội lỗi, vì sự hèn nhát chối Thầy, giờ đây được Ngài “làm cho nguyên vẹn” trở lại. Bình an của Chúa là sự phục hồi phẩm giá con người. Thiên Chúa không đến để kết án nhưng để ban bình an cho con người giữa những bất an của cuộc sống. Chúa còn cho các môn đệ xem tay và cạnh sườn để xác nhận Ngài đã chiến thắng cái chết. Niềm vui phục sinh chỉ đến sau khi đã đi qua khổ hình Thập giá.
“Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.” Niềm vui thật sự đến từ việc gặp Chúa. Điều này cho chúng ta cảm nghiệm luôn có niềm vui sâu xa, vì có Chúa hiện diện.
“Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Từ người sợ hãi, giờ đây các tông đồ trở thành người được sai đi. Có một sự liên tục giữa sứ mạng của Chúa Giê-su và Giáo hội. Chúng ta không làm việc tự mình, nhưng làm việc ‘trong’ và ‘cho’ Đấng đã sai ta. Vì thế, đức tin không phải để giữ cho riêng mình nhưng là để được sai đi phục vụ.
“Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo:“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20, 22). Hành động thổi hơi gợi nhớ lại việc Thiên Chúa tạo dựng nên con người. Phục sinh cũng là một cuộc sáng tạo mới. Mỗi người được ban sức sống mới từ Chúa.
“Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ” (Ga 20, 23). Chúa trao quyền tha tội cho các tông đồ và qua các tông đồ, trao cho Hội Thánh. Đây là việc biểu hiệu cao nhất của lòng thương xót. Bí tích Hòa Giải không phải là nơi để xét xử nhưng là nơi gặp gỡ lòng thương xót.
“Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến” (Ga 20, 23). Ông Tô-ma tách khỏi cộng đoàn và ông rơi vào hoài nghi. Điều này nhắc nhở rằng đức tin cần phái có cộng đoàn nâng đỡ.
“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”(Ga 20, 25). Ông Tô-ma đòi bằng chứng. Nghi ngờ không phải là tội nhưng là cơ hội để đi sâu hơn vào đức tin. Điều quan trọng là chúng ta đừng dừng lại ở nghi ngờ nhưng là hãy tìm kiếm Chúa.
“Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em” (Ga 20, 26.) Các môn đệ đã được gặp Chúa rồi, họ vẫn lo sợ nhưng họ ở lại với nhau. Nhiều lúc đức tin lớn lên trong kiên nhẫn, không phải lúc nào cũng “biến đổi ngay” được.
“Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” (Ga 20, 27). Ông Tô-ma bị tổn thương vì thất vọng, vì mất niềm tin. Ông đòi ‘thấy’ và ‘chạm’ vào vết thương của Chúa. Chúa Giê-su không trách móc ông. Ngược lại, Ngài mời gọi Tô-ma chạm vào vết thương của mình.
“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đức Giê-su bảo:“Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”(Ga 20, 28-29). Đây là lời tuyên xưng đức tin đầy đủ nhất về thiên tính của Chúa Giê-su trong các sách Tin Mừng. Tin Mừng không nói ông đã chạm, có lẻ ông không cần chạm nữa, bởi chính tình yêu nơi các vết thương đã làm ông tin. Chúa chúc phúc cho chúng ta, những con người không thấy Chúa bằng mắt trần, nhưng tin qua lời chứng của các tông đồ và của Giáo Hội.
“Những điều đã được chép ở đây là để anh em tin... và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người” (x. Ga 20, 30-31). Tin Mừng không phải là sách sử học thuần túy, mà là sách khơi gợi đức tin. Tin vào Chúa Giê-su không chỉ là chấp nhận một hệ thống giáo lý, mà là để có “Sự Sống”, sự sống đời đời ngay từ bây giờ.
Các em thân mến,
Chúa Nhật 2 Phục sinh cũng là Chúa Nhật Lòng Thương Xót được Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II thiết lập. Qua đó, Hội Thánh mời gọi chúng ta chiêm ngắm một chân lý căn bản: Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót và lòng thương xót ấy được bày tỏ cách trọn vẹn nơi Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh.
Khi lắng nghe Tin Mừng hôm nay, chúng ta không thể không nghĩ đến những vết thương đổ vỡ, ly tán, thiếu cảm thông hay mặc cảm, tội lỗi, thất bại mà con người có thể gặp phải.
Các em thân mến,
Chúa đã đến và đã chữa lành cho chúng ta. Giờ đây, chúng ta có thể làm gì để chữa lành những vết thương này nơi anh chị em mình?
Chúng ta đã được thương xót, chúng ta được mời gọi trở thành người trao ban lòng thương xót. Đó là hãy tha thứ cho người làm tổn thương mình, không xét đoán ai nhưng hãy luôn cảm thông, hãy lắng nghe bạn bè và an ủi người bị bỏ rơi…
Có như thế, chúng ta mới trở nên những tông đồ đích thực của Chúa Giê-su.
Hãy trở nên những học trò ngoan của Thầy Giê-su các em nhé.
Mến chào tất cả các em.

