Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Đức Phanxicô: cần chuẩn bị về luật pháp và bí tích cho các cặp kết hôn

Đc Phanxicô: cn chun b v lut pháp và bí tích cho các cp kết hôn
Vũ Văn An1/22/2017


Thứ bẩy, 21 tháng Giêng vừa qua, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp kiến các thành viên của Tòa Thượng Thẩm Rôma nhân dịp khai mạc năm làm việc của họ.

Nói với các người hiện diện, Đức Giáo Hoàng Phanxicô chú tâm vào mối liên hệ giữa đức tin và hôn nhân.

Tình yêu và sự thật 

Trích dẫn các vị tiền nhiệm, trong đó, có Đức Giáo Hoàng Hưu Trí Bênêđíctô XVI, ngài nhấn mạnh sự quan trọng của Tình Yêu và Sự Thật.

Ngài nói: “tình yêu cần có sự thật. Chính nhờ đặt căn bản trên sự thật, mà tình yêu có thể kéo dài với thời gian, vượt qua các khoảnh khắc phù du và kiên vững trong việc cùng hỗ trợ nẻo đường chung. Nếu tình yêu không liên quan gì tới sự thật, nó sẽ tùy thuộc các cảm xúc luôn thay đổi và không đứng vững với thời gian. Tình yêu thực sự kết hợp mọi yếu tố của con người và trở thành một ánh sáng mới hướng tới một cuộc sống tuyệt diệu và trọn vẹn”.

Trong các nhận xét của ngài, Đức Giáo Hoàng Phanxicô làm nổi bật sự kiện này “các kinh nghiệm đức tin của những người muốn kết hôn trong Kitô Giáo rất khác nhau”. Đứng trước tình thế này, ngài bảo: “chúng ta cần tìm ra các phương thuốc có giá trị”.

Đối với phương thuốc thứ nhất, Đức Thánh Cha chỉ ra rằng người trẻ cần được huấn luyện bằng một diễn trình chuẩn bị thoả đáng nhằm tái khám phá ra hôn nhân và gia đình theo kế hoạch của Thiên Chúa.

Ngài nói, bởi thế, điều cần là: các người thi hành và các tổ chức có nhiệm vụ săn sóc các gia đình về mục vụ phải có các kỹ năng chuyên biệt ngõ hầu làm cho việc chuẩn bị lãnh nhận bí tích hôn phối được hữu hiệu hơn.

Trong tinh thần này, Đức Giáo Hoàng nhắc lại nhu cầu phải có một “giai đoạn dự tòng mới” trong việc chuẩn bị hôn nhân.

Phương thuốc thứ hai của Đức Thánh Cha là giúp những người mới cưới nhau tiếp tục cuộc hành trình đức tin của họ trong Giáo Hội ngay cả sau khi đã cử hành lễ cưới.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhấn mạnh “anh em cần phải can đảm và có óc sáng tạo nhận diện ra một dự án huấn luyện dành cho các cặp vợ chồng mới cưới, với các sáng kiến nhằm làm gia tăng sự hiểu biết về bí tích họ lãnh nhận”.

Quan điểm luật pháp và bí tích về việc chuẩn bị hôn nhân

Đức Thánh Cha nói rằng hai phương thuốc trên nhằm khuyến khích một bối cảnh đức tin thích đáng để cử hành và sống cuộc hôn nhân.

Ngài giải thích rằng điều cần là rời bỏ viễn kiến hoàn toàn có tính luật lệ và hình thức trong việc chuẩn bị hôn nhân, để bước vào nền tảng của bí tích.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói rằng điều trên đòi phải có sự “quảng đại đóng góp của các Kitô hữu nam nữ, những người cùng làm công tác săn sóc mục vụ với các linh mục, ngõ hầu xây dựng được một gia đình đầy yêu thương theo kế hoạch của Thiên Chúa".

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

VUI HỌC THÁNH KINH XUÂN ĐINH DẬU 2017

VUI HỌC THÁNH KINH
XUÂN ĐINH DẬU
2017



Những gợi ý

01. Thánh vịnh 104 có câu:
Bầy chim tước rủ nhau làm ổ,
hạc bay về làm gì trên ngọn cao? (Tv 104,17)

02. Có mấy triết gia thuộc phái Khoái Lạc và phái Khắc Kỷ gọi thánh Phaolô là  "Con vẹt” khi ngài loan báo Tin Mừng về Đức Giêsu và về sự gì? (TđCv 17,18)

03. Đây là lễ vật của người nghèo khi tiến dâng con trai đầu lòng cho Thiên Chúa. (Lc 2,24)

04. Khi nghe tiếng con gì gáy thì ông Phêrô đã chối Thầy ba lần ? (Mt 26,75)

05. Tại sông nào khi được ông Gioan làm phép rửa, vừa lên khỏi nước, Đức Giêsu liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình ? (Mc 1,9)

06. Ai nói với ông Phêrô : “Thầy bảo thật anh: nội đêm nay, chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần.”? (Mt 26,34)

07. Ngôn sứ Giêrêmia có ngụ ngôn về chim nổi tiếng. Đây là lời khởi đầu của ngụ ngôn đó: Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng: Hỡi con người, hãy đặt câu đố, hãy lên tiếng huấn dụ nhà Ítraen. Ngươi sẽ nói: ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này:
Con phượng hoàng to lớn
có cánh rộng, lông dài, mình đầy lông sặc sỡ;
nó đến núi Libăng bẻ ngọn cây hương bá.
Ngụ ngôn này nói về chim gì? (Gr 17,1…)

08.  Đức Giêsu bảo ai: “Thầy bảo thật anh: nội đêm nay, chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần.”? (Mt 26,34)

09. Xác chết nằm đâu, … … … tụ đó.(Mt 24,28)

10. Đức Giêsu nói với dân thành Giêrusalem, đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như con gì tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu? (Mt 23,37)

11. Hết bốn mươi ngày, ông Nôê mở cửa sổ ông đã làm trên tàu, và ông thả con gì ra đầu tiên? (Stk 8,7)

Hàng dọc : Chủ đề của ô chữ này là gì?


 Nguyễn Thái Hùng 

Lời giải đáp
VUI HỌC THÁNH KINH
XUÂN ĐINH DẬU - 2017

01. Xây tổ (Tv 104,17)
02. Phục Sinh. (TđCv 17,18)
03. Đôi chim gáy (Lc 2,24)
04. Con gà (Mt 26,75)
05. Giođan (Mc 1,9)
06. Đức Giêsu (Mt 26,34)
07. Phượng hoàng (Gr 17,1…)
08. Phêrô (Mt 26,34)
09. Diều hâu (Mt 24,28)
10. Gà mẹ (Mt 23,37)
11. Con quạ (Stk 8,7)

Hàng dọc : XUÂN ĐINH DẬU


Tại sao tôi mang thánh giá

Ti sao tôi mang thánh giá
Michał Lubowicki


Mang thánh giá là
một lời hứa, lời mời gọi, và lời nhắc nhở cho tôi

Hình ảnh Chúa Kitô treo trên thập giá xa xưa nhất là hình trên những cánh cửa gỗ của Vương cung Thánh đường Santa Sabina trên đời Aventine ở Roma, có từ thế kỷ V. Trước đó, các Kitô hữu không họa nên những hình ảnh thập giá đinh sắt lưỡi đòng. Mà chỉ có những thập giá kim cương, là những thập giá làm bằng vàng và đính đá quý, nhưng không có hình Chúa Kitô Chịu Đóng đinh, và ngay cả thập giá kim cương này cũng chỉ có từ thế kỷ IV.
Trước đó, các Kitô hữu tránh tất cả mọi hình tượng về thập giá. Không hẳn là bởi hình ảnh thập giá bị cấm đoán bách hại, nhưng là bởi bản chất gây tranh cãi của biểu tượng này. Trong ít nhất hai thế kỷ sau khi Chúa Kitô chết, các thập giá vẫn là nơi treo xác những nô lệ chết trong đau đớn của Đế chế Roma. Do đó, thập giá là một biểu tượng gây nhiều hoang mang, khiến cho nhiều người nghĩ rằng.
Tại sao tôi lại mang thánh giá?
Và tôi cũng nghĩ mãi câu này. Bởi một mặt, Chúa Kitô Chịu Đóng đinh “không uy nghi mà cũng không đẹp” (Isaiah 53, 2-3) nhưng mặt khác chính khi Chúa Giêsu chịu treo trên thập giá, Chúa Cha đã nói với Ngài, “Con là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đàng” (Mt 3, 17) Thánh giá tôi đeo quanh cổ nhắc nhở tôi tự vấn mình rằng “Tôi có đẹp lòng Cha không? Tôi có làm đẹp lòng Người với những suy nghĩ, quyết định, lời nói và việc làm của mình hay không? Khi tôi đang mang một thập giá nhỏ trên cổ tôi mỗi ngày, tôi có đón nhận thập giá trong cuộc đời không?” Mang thánh giá trên cổ là một lời mời gọi mỗi ngày để tôi xét mình.
Tôi không mang thập giá để cho mọi người thấy. Thánh giá tôi mang quanh cổ không phải là để thể hiện sự thánh thiện cá nhân hay quan điểm của tôi. Mang thánh giá quanh cổ không phải ngụ ý tốt về bản thân tôi. Việc tôi mang thánh giá không tự động có nghĩa là làm chứng cho Đấng đã chết trên thập giá đó. Thánh giá đã xuất hiện trên nhiều lá cờ và biểu tượng, và không phải lúc nào các tổ chức này cũng có ý định tốt đẹp.
Tôi mang thánh giá là bởi trong một thế giới không ngừng đấu tranh, phản kháng, và đầy xung đột, thánh giá là mỏ neo cho con thuyền đời tôi, giữ tôi hướng về đời sau. Tôi mang thánh giá là để nhớ rằng nơi tôi từ đó mà đến và nơi tôi sẽ về, không phải là ở đời này.
Thánh giá không phải là một lá bùa. Tôi không mang thánh giá để bảo vệ mình khỏi chuyện bất hạnh, hay để thay đổi gì đó trong đường đời mình. Tôi vẫn có thể bị xe đụng, bị ung thư hay mất việc khi đang mang thánh giá quanh cổ. Tôi vẫn có thể bị lừa phỉnh, bị vu vạ, và trở thành một người đáng ghét dù cho tôi đang mang thánh giá trên cổ. Bởi thánh giá không như cây đũa thần biến đổi tôi hay hiện thực của tôi. Sự biến đổi của đời tôi và thế giới quanh tôi chỉ có thể thành toàn nhờ tay Thiên Chúa, là Chúa của mọi hiện thực và của lòng tôi.
Nhưng mang thánh giá nhắc tôi nhớ đến Đấng mà toàn thể thế giới này thuộc về Ngài. Nhắc tôi nhớ rằng tôi đã được chuộc lại với “một giá quá cao” (1Cr 6, 19-20) và Đấng đã cứu rỗi cùng thanh tẩy tôi trong Máu của Ngài không bao giờ muốn bỏ rơi tôi.
Thánh giá trên cổ tôi là một lời hứa và lời mời để Ngài hành động trong đời tôi, và ở bên tôi luôn mãi. Mời gọi tôi cộng tác với Ngài để được cứu rỗi. Ngay bây giờ và ngay nơi này. Ngay trong cuộc sống hiện thời mà tôi đang nỗ lực từng ngày.
Chúa Giêsu đã dâng mình trên thập giá để “kéo tất cả đến với Ngài.” (Ga 12, 32)  Ngài đã chết và đã sống lại, nhờ đó tôi có ơn cứu độ.
Pascal từng viết rằng thống khổ của Chúa Kitô vẫn tiếp diễn cho đến ngày tận thế. Và chúng ta không được ngủ quên khi chờ Ngài đến. Tôi mang thánh giá là bởi tôi cần tỉnh thức.
J.B. Thái Hòa chuyển dịch

Lịch sử tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô Giáo Đặng Tự Do1/22/2017

Lch s tun cu nguyn cho s hip nht Kitô Giáo
Đng T Do1/22/2017


Năm 1908, Mục Sư Paul Wattson đang coi sóc một nhà thờ Anh giáo ở Graymoor, New York, đưa ra sáng kiến cử hành một tuần Tám Ngày cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô Giáo với sự hỗ trợ của các giám mục Anh giáo và Công Giáo, trong đó có Đức Hồng Y William O'Connell của Boston. Tuần Tám Ngày này bắt đầu vào ngày 18 tháng Giêng, lúc bấy giờ là Lễ Ngai Tòa Thánh Phêrô ở Rôma, và kết thúc vào ngày 25 tháng Giêng, Lễ Thánh Phaolô Trở Lại.

Năm sau , mục sư Wattson và toàn thể cộng đoàn Anh Giáo của ngài gia nhập Giáo Hội Công Giáo, và vào năm tiếp theo, tức là năm 1910, cựu mục sư Wattson đã được thụ phong linh mục.

Sáng kiến cử hành một tuần Tám Ngày cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô Giáo lan tràn nhanh chóng, và vào năm 1916, Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô thứ 15, cổ vũ sáng kiến này trong toàn thể Giáo Hội và Tuần Tám ngày này chính thức mang tên Tuần Cầu Nguyện cho Hiệp Nhất Kitô Giáo.

Năm 1964, Công Đồng Vatican II ban hành Sắc Lệnh Đại Kết (Unitatis Redintegratio), và ngày 30/5/1995, Chân Phước Gioan Phaolô II ban hành thông điệp Ut Unum Sint, gồm có ba chương với những tựa đề: Sự dấn thân của Giáo Hội Công Giáo vào công cuộc đại kết; các kết quả của tiến trình đối thoại; và đường còn xa lắm không? Thông điệp đã kiểm điểm những thành quả của tiến trình đối thoại; và phác họa những bước còn phải tiếp tục.

Đây là hai văn kiện làm nền tảng cho Tuần Cầu Nguyện cho Hiệp Nhất Kitô Giáo.

Tưởng cũng nên nhắc lại, trong buổi tiếp kiến sáng 10-11 năm ngoái 2016 dành cho Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô, Đức Thánh Cha đã minh định thế nào là Hiệp Nhất Kitô Giáo.

70 Hồng Y, Giám Mục thành viên, cùng với các vị cố vấn và viên chức tham dự khóa họp toàn thể của Hội đồng Tòa Thánh dưới quyền chủ tọa của Đức Hồng Y Chủ tịch Kurt Koch, về chủ đề “Sự hiệp nhất các tín hữu Kitô: kiểu mẫu nào cho sự hiệp thông trọn vẹn?”

Lên tiếng trong dịp này, sau khi nhấn mạnh sự hiệp nhất giữa các tín hữu Kitô như một đòi hỏi thiết yếu của đức tin chúng ta, một đòi hỏi xuất phát từ cốt tính của chúng ta như những người tin nơi Chúa Giêsu Kitô, Đức Thánh Cha cảnh giác chống lại 3 kiểu mẫu sai trái về sự hiệp thông:

- Trước tiên “hiệp nhất không phải là kết quả những cố gắng của con người, hoặc là sản phẩm hoạt động ngoại giao của Giáo Hội, nhưng là một hồng ân đến từ trên cao. Loài người chúng ta không có khả năng tự mình kiến tạo sự hiệp nhất, và cũng không thể quyết đinh những hình thức và thời điểm khi nào. Trong bối cảnh đó, hiệp nhất là một hành trình, đòi phải kiên nhẫn, chờ đợi, kiên trì, vất vả và dấn thân. Hiệp nhất không xóa bỏ những xung đột và không loại trừ những tương phản. Đức Thánh Cha thường lập lại rằng hiệp nhất được thực hiện khi đồng hành, nghĩa là khi chúng ta gặp gỡ nhau như anh chị em, cầu nguyện, cộng tác với nhau trong việc loan báo Tin Mừng và phục vụ những người rốt cùng.”

- Thứ hai, hiệp nhất không phải là đồng nhất. Những truyền thống khác nhau về thần học, phụng vụ, linh đạo và giáo luật được phát triển trong thế giới Kitô, khi chúng ăn rễ chân thành trong truyền thống tông đồ, là một phong phú chứ không phải là một đe dọa cho sự hiệp nhất của Giáo Hội. Tìm cách dẹp bỏ những khác biệt ấy là đi ngược lại với Chúa Thánh Linh, Đấng hoạt động làm cho cộng đoàn tín hữu được phong phú nhờ các hồng ân khác nhau.

- Sau cùng hiệp nhất không phải là gộp vào nhau. Sự hiệp nhất các tín hữu Kitô không bao hàm một “sự đại kết lùi lại” khiến cho bên nào đó phải chối bỏ lịch sử đức tin của mình, và sự hiệp nhất này cũng không chấp nhận sự chiêu dụ tín đồ của nhau, vì hành động này là thuốc độc đối với hành trình đại kết.

Đức Thánh Cha nhắn nhủ rằng “Trước khi nhìn những điều chia cách của chúng ta, cũng cần nhận thức thiết yếu sự phong phú của những gì liên kết chúng ta, như Kinh Thánh, các bản tuyên xưng đức tin của các công đồng chung đầu tiên. Làm như thế các tín hữu Kitô có thể nhìn nhận nhau là anh chị em cùng tin nơi Chúa Giêsu Kitô là Chúa và là Đấng Cứu Độ duy nhất, dấn thân tìm kiếm cách thức vâng theo Lời của Chúa ngày hôm nay, Đấng muốn hiệp nhất tất cả chúng ta”
(vietcatholic)

4 Tài Liệu Chuẩn Bị Thượng Hội Đồng Giám Mục lần thứ 15: ''Người trẻ, Đức Tin và sự Biện PhânƠn Gọi" (4)

Tài Liu Chun B Thượng Hi Đng Giám Mc ln th 15: ''Người tr, Đc Tin và s Bin PhânƠn Gi" (4)
Vũ Văn An1/21/2017


Chương III: Hoạt Động Mục Vụ

Làm thế nào Giáo Hội giúp người trẻ chấp nhận ơn gọi để họ bước vào niềm vui Tin Mừng, đặc biệt là trong những thời điểm bất trắc, biến động và bất ổn này?

Mục đích của chương này là chú tâm vào việc phải đáp ứng một cách sốt sắng ra sao đối với thách đố chăm sóc mục vụ và biện phân ơn gọi, trong khi lưu ý đến những người can dự vào nhiệm vụ này, những nơi việc hướng dẫn này diễn ra và các nguồn tài nguyên sẵn có. Theo nghĩa này, việc chăm sóc mục vụ và ơn gọi dành cho người trẻ, dù chồng chéo lên nhau, vẫn có những khác biệt rõ rệt. Cái nhìn tổng quát sau đây không nhằm bàn tới đề tài này một cách trọn vẹn, nhưng cung cấp các dấu mốc cần được bàn chi tiết hơn, dựa trên kinh nghiệm của mỗi Giáo Hội địa phương.

1. Đi với người trẻ

Việc đồng hành với người trẻ đòi phải vượt quá khuôn khổ đã định trước, bằng cách gặp người trẻ tại nơi họ đang ở, thích nghi với thì giờ và tốc độ cuộc sống của họ và coi họ nghiêm túc trong các khó khăn của họ nhằm tìm ý nghĩa cho thực tại nơi họ sinh sống và biến đổi sứ điệp nhận được bằng cử chỉ và bằng lời, trong cố gắng hàng ngày nhằm xây dựng lịch sử và tìm kiếm một cách ít nhiều ý thức ý nghĩa trong đời họ.

Mỗi Chúa Nhật, các Kitô hữu duy trì sống động ký ức về Chúa chịu đóng đinh và sống lại trong cuộc gặp gỡ của họ với Người trong việc cử hành Thánh Thể. Nhiều trẻ em được rửa tội trong đức tin của Giáo Hội và dấn thân vào hành trình khai tâm Kitô giáo.

Tuy nhiên, điều trên không y hệt như việc thực hiện các lựa chọn chín chắn cho đời sống đức tin. Muốn tiến đến điểm này, ta phải làm một cuộc hành trình, đôi khi bao gồm những nẻo đường không ai đoán trước được và những nơi không quen thuộc, rất xa các cộng đồng Giáo Hội. Về phươg diện này, Đức Giáo Hoàng Phanxicô từng nói: "thừa tác mục vụ ơn gọi là học tập phong cách của Chúa Giêsu, Đấng đi qua nhiều nơi trong cuộc sống hàng ngày, dừng lại không vội vã và, bằng cách nhìn anh em của chúng ta với lòng thương xót, đã dẫn họ tới gặp gỡ Thiên Chúa Cha (Diễn Văn ngỏ với các Tham Dự Viên Hội Nghị Quốc Tế bàn về Công Việc Mục Vụ dành cho Ơn Gọi, 21 tháng 10 năm 2016). Đi với người trẻ là xây dựng toàn thể cộng đồng Kitô giáo.

Chính vì thông điệp đề xuất ở đây liên quan đến tự do của người trẻ, nên mỗi cộng đồng cần coi trọng các cách thế sáng tạo để ngỏ cùng người trẻ một cách có bản vị và hỗ trợ sự phát triển bản thân của họ. Trong nhiều trường hợp, nhiệm vụ này liên quan đến việc học cách dành chỗ cho những điều mới mẻ và không làm ngột ngạt những điều mới mẻ này bằng cách cố gắng áp dụng một khuôn khổ đã định trước. Không hạt giống ơn gọi nào có hiệu quả nếu được tiếp cận bằng “một thái độ mục vụ tự mãn” khép kín, một thái độ cho rằng: "Chúng tôi đã luôn luôn làm theo cách này rồi" và không có những con người "táo bạo và sáng tạo trong nhiệm vụ suy xét lại các mục tiêu, các cơ cấu, phong cách và phương pháp truyền giảng Tin Mừng trong các cộng đồng liên hệ của họ" (Evangelii Gaudium, 33). Ba động từ lấy từ Niềm Vui Tin Mừng, vốn mô tả được cách thức Chúa Giêsu gặp gỡ người cùng thời với Người, có thể giúp ta trong việc chấp nhận phong cách mục vụ này: đó là "ra đi", "nhìn” và "kêu gọi".

Ra đi

Theo chiều hướng trên, chăm sóc mục vụ ơn gọi có nghĩa là chấp nhận lời mời gọi của Đức Giáo Hoàng Phanxicô: "ra đi", chủ yếu, bằng cách từ bỏ các thái độ cứng ngắc vốn làm cho việc loan báo niềm vui Tin Mừng ít đáng tin; "ra đi", để lại phía sau một khuôn khổ khiến người ta cảm thấy bị vây kín; và "ra đi", bằng cách từ bỏ cách hành động như thể Giáo Hội có một lúc nào đó đã lỗi thời. "Ra đi" cũng là một dấu hiệu của tự do nội tâm, thoát khỏi các sinh hoạt và quan tâm theo thói quen, để người trẻ có thể là những nhân vật lãnh đạo trong cuộc sống của họ. Người trẻ sẽ thấy Giáo Hội hấp dẫn hơn, khi họ thấy điều này: sự đóng góp độc đáo của họ được chào đón bởi cộng đồng Kitô hữu.

Nhìn

Để "đi" vào thế giới người trẻ, ta phải sẵn lòng dành nhiều thời gian với họ, lắng nghe câu chuyện đời họ và lưu ý tới các niềm vui, niềm hy vọng, nỗi buồn và sự lo lắng của họ; tất cả trong một nỗ lực nhằm chia sẻ chúng. Điều này dẫn đến việc hội nhập văn hóa Tin Mừng và để Tin Mừng đi vào mọi nền văn hóa, ngay nơi người trẻ. Trong trình thuật về các cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với những người đàn ông và đàn bà vào thời của Người, chính Tin Mừng đã làm nổi bật khả năng của Người trong việc dành thời gian để ở với họ và sự hấp dẫn của Người đối với những ai người trao đổi ánh mắt. Điều này hoàn toàn đúng đối với mọi mục tử đích thực của các linh hồn; các vị này là những người có thể nhìn thấu thẳm sâu trái tim người ta mà không hề mang tiếng xâm nhập hoặc đe dọa. Đây là cái nhìn đúng đắn về biện phân; nó không muốn chiếm hữu lương tâm người khác cũng không ấn định trước đường đi của ân sủng Thiên Chúa, nhưng bắt đầu với việc để qua một bên khuôn khổ tâm thức của chính mình.

Kêu gọi

Trong các trình thuật Tin Mừng, cái nhìn yêu thương của Chúa Giêsu đã tự biến thành lời nói, tức là, một lời mời gọi ta tiến vào sự mới mẻ của cuộc sống, một lời mời gọi cần được chấp nhận, khám phá và xây dựng. Trước hết, kêu gọi có nghĩa là đánh thức một ước muốn và thúc đẩy người ta ra khỏi những gì đang cản trở họ hoặc ra khỏi sự tự mãn vốn làm họ chậm lại. Kêu gọi có nghĩa là đặt các câu hỏi không có sẵn câu trả lời. Bằng cách này, chứ không bằng cách thụ động tôn trọng các qui luật, mọi người buộc phải bước vào cuộc hành trình và gặp gỡ niềm vui Tin Mừng.

2. Các tác nhân

Mọi người trẻ, không trừ ai

Trong sinh hoạt mục vụ, người trẻ không phải là đối tượng mà là tác nhân. Đôi khi, xã hội coi họ như không chủ yếu hay bất tiện. Giáo Hội không thể phản ảnh thái độ này, vì mọi người trẻ, không trừ ai, đều có quyền được hướng dẫn trong hành trình đời sống.

Thành thử, mỗi cộng đồng đều được kêu gọi lưu ý tới người trẻ, nhất là những người đang kinh qua cảnh nghèo, bị đẩy qua bên lề hay bị loại trừ và hướng dẫn để họ can dự vào đời sống. Gần gũi người trẻ, những người đang sống giữa cảnh nghèo và khó khăn, bạo lực, chiến tranh, bệnh hoạn, khuyết tật và đau khổ cùng cực, là một ơn phúc đặc biệt của Chúa Thánh Thần, một ơn phúc thực sự có thể nói lên cách thế hành động thích đáng của một Giáo Hội biết “ra đi”. Chính Giáo Hội được kêu gọi học hỏi từ người trẻ. Nhiều vị thánh của tuổi trẻ làm chứng sáng ngời cho sự kiện này và tiếp tục gợi hứng cho mọi người.

Một cộng đồng có trách nhiệm 

Toàn thể cộng đồng Kitô hữu phải cảm nhận được trách nhiệm giáo dục các thế hệ mới. Thực vậy, nhiều Kitô hữu tham dự vào công việc này xứng đáng được nhìn nhận, khởi đầu là những người đảm nhiệm trách nhiệm này trong sinh hoạt Giáo Hội. Các cố gắng của những người hàng ngày làm chứng cho sự tốt lành của sự sống Tin Mừng và niềm vui phát sinh từ sự sống này cũng nên được ca ngợi như thế. Cuối cùng, Giáo Hội cần coi trọng hơn nữa việc can dự của người trẻ vào các cơ cấu tổ chức trong các cộng đồng giáo phận và giáo xứ, bắt đầu với các hội đồng mục vụ, mời gọi người trẻ thực hiện các đóng góp có tính sáng tạo và tiếp nhận các ý nghĩ của họ, cho dù các ý nghĩ này xem ra có tính thách thức.

Khắp nơi trên thế giới, có những giáo xứ, hội dòng, hiệp hội, phong trào và thực tại Giáo Hội có thể thiết kế và đem đến cho giới trẻ những kinh nghiệm có ý nghĩa để họ lớn lên và biện phân. Đôi khi, khía cạnh đặt kế hoạch chứng tỏ có dấu hiệu chưa sẵn sàng hay thiếu kỹ năng, tình huống này cần phải tránh bằng cách khẩn cấp khởi động việc suy nghĩ, thể hiện, phối hợp và thi hành chương trình mục vụ dành co người trẻ một cách chính xác, nhất quán và hữu hiệu. Nhiệm vụ này cũng đòi phải có việc chuẩn bị chuyên biệt và liên tục các nhân viên chịu trách nhiệm việc huấn luyện.

Những người để tham khảo 

Vai trò của những người lớn đáng tin cậy và sự cộng tác của họ là điều căn bản trong diễn trình phát triển con người và biện phân ơn gọi. Điều này đòi phải có các tín hữu có thế giá, với một bản sắc nhân bản rõ rệt, một cảm thức mạnh mẽ muốn thuộc về Giáo Hội, một nhân cách tâm linh hiển hiện, một lòng say mê học tập mạnh mẽ và khả năng biện phân lớn lao. Tuy nhiên, đôi khi, những người lớn chưa sẵn sàng và non nớt có khuynh hướng hành động một cách muốn chiếm hữu (possessive) và đầy thao túng, tạo ra những sự lệ thuộc tiêu cực, rất bất lợi và phản làm chứng một cách nghiêm trọng; thái độ này thậm chí có thể tăng độ đến chỗ trở thành lạm dụng.

Muốn có các người đáng tin cậy để tham khảo, ta phải huấn luyện và nâng đỡ họ, thậm chí cung cấp cho họ các kỹ năng sư phạm chính yếu. Một cách đặc biệt, điều này đúng đối với những ai có nhiệm vụ đồng hành với những người đang biện phân ơn gọi để họ chấp nhận ơn gọi bước vào thừa tác vụ thụ phong và đời sống thánh hiến.

Cha mẹ và gia đình: Vai trò giáo dục không thể thay thế được do các cha mẹ và các thành viên khác của gia đình đảm nhiệm cần được nhìn nhận trong mọi cộng đồng Kitô hữu. Trước hết, cha mẹ trong các gia đình là người nói lên sự chăm sóc hàng ngày của Thiên Chúa đối với mọi con người nhân bản qua tình yêu nối kết họ lại với nhau và với con cái họ. Về phương diện này, Đức Giáo Hoàng Phanxicô cung cấp cho ta nhiều tín liệu giá trị trong chương đặc biệt nói về chủ đề này trong Niềm Vui Yêu Thương (xem các số 259-290).

Các mục tử linh hồn: Những cuộc gặp gỡ với các giáo sĩ, những người có khả năng can dự chân chính vào giới trẻ qua việc hiến thì giờ và các tài nguyên của các ngài, và các tu sĩ nam nữ nhờ việc làm chứng đầy vị tha của các ngài, là điều có tính quyết định trong việc lớn mạnh của các thế hệ mới. Về phương diện này, Đức Giáo Hoàng Phanxicô từng nói: “tôi yêu cầu điều này cách đặc biệt nơi các Mục Tử của Giáo Hội, các Giám Mục và Linh Mục: các hiền huynh là những người chịu trách nhiệm chủ yếu đối với các ơn gọi làm Kitô hữu và làm linh mục, và nhiệm vụ này không thể nhường cho chức vụ có tính bàn giấy. Các hiền huynh cũng từng trải qua cuộc gặp gỡ đã thay đổi cuộc đời các hiền huynh, khi một linh mục khác, một cha xứ, một vị giải tội, một vị linh hướng, giúp các hiền huynh cảm nghiệm được vẻ đẹp của tình yêu Thiên Chúa. Như thế, cả các hiền huynh nữa: hãy ra đi, lắng nghe người trẻ, điều này cần kiên nhẫn!, các hiền huynh có thể giúp họ hiểu các chuyển động trong trái tim họ và dẫn dắt các bước đi của họ” (Diễn Văn ngỏ với các Tham Dự Viên Hội Nghị Quốc Tế bàn về Công Việc Mục Vụ dành cho Ơn Gọi, 21 tháng 10 năm 2016).

Các thầy cô và các vị khác trong ngành giáo dục: Nhiều thầy cô Công Giáo tham dự việc làm chứng trong các đại học và trường học thuộc mọi cấp và mọi trình độ. Nhiều vị hăng say và đầy khả năng tham dự việc này tại nơi làm việc. Nhiều tín hữu khác dấn thân vào sinh hoạt dân sự, cố gắng làm men cho một xã hội công chính hơn. Nhiều người dấn thân làm thiện nguyện trong xã hội, hiến thì giờ của họ cho ích chung và chăm sóc sáng thế. Một số đông hăng hái và quảng đại tham dự các sinh hoạt rảnh rỗi và thể thao. Tất cả những người này làm chứng cho ơn gọi nhân bản và Kitô Giáo; họ chấp nhận và sống nó một cách trung thành và tận tụy, làm sống dậy nơi những người thấy họ một ước muốn được làm như họ. Thành thử, đáp ứng một cách quảng đại đối với ơn gọi riêng của mình là cách thượng đẳng thi hành công tác mục vụ ơn gọi.

3. Các môi trường

Đời sống hàng ngày và dấn thân xã hội 

Trở thành người trưởng thành nghĩa là học biết độc lập trong việc quản lý các khía cạnh của đời sống có tính nền tảng và cùng một lúc là thành phần của cuộc sống ngày, đó là việc sử dụng thì giờ và tiền bạc, lối sống và cách sử dụng tốt các của cải và dịch vụ, học hành và vui chơi, quần áo và thực phẩm, đời sống xúc cảm và tính dục. Đối với người trẻ, học hỏi những điều này, hiển nhiên là một cuộc đấu tranh, mà cũng là một cơ hội để sắp đặt một trật tự nào đó cho đời sống và các ưu tiên của họ, thử nghiệm việc chọn lựa các diễn trình hành động có thể trở thành một thao tác biện phân và tăng cường hướng đi trong đời khi đưa ra các quyết định rất quan trọng. Đức tin càng chân chính, nó càng thách thức đời sống hàng ngày và tự để nó bị thách thức. Các kinh nghiệm trong thế giới làm việc, đôi khi khó khăn và tạo vấn đề, cũng như việc thiếu việc làm đáng được nhắc đến một cách đặc biệt. Đây cũng là các cơ hội để chấp nhận hay suy nghĩ sâu xa ơn gọi của mình.

Người nghèo đang kêu la, và trái đất cũng đang cùng với họ kêu la. Cam kết lắng nghe cả hai có thể là một cơ hội thực sự để gặp gỡ Chúa và Giáo Hội và khám phá ra ơn gọi của mình. Đức Giáo Hoàng Phanxicô dạy rằng các hành động của cộng đồng trong việc chăm sóc căn nhà chung và phẩm chất đời sống của người nghèo, “khi chúng nói lên tình yêu tự hiến, cũng có thể trở thành các kinh nghiệm thiêng liêng nồng đậm” (Laudato si’, 232) và, do đó, cũng là một cơ hội trong hành trình đời sống và biện phân ơn gọi.

Những môi trường đặc biệt trong sinh hoạt mục vụ 

Giáo Hội cung cấp cho người trẻ những môi trường đặc biệt để gặp gỡ và đào tạo về văn hóa, giáo dục, truyền giảng Tin Mừng, cử hành và phục vụ, bằng cách tự đặt mình trước nhất và trên hết ở thế công khai tiếp đón từng người và mọi người. Thách thức của những môi trường này và các nhân viên mục vụ có liên hệ tới chúng là càng ngày càng phải tiến hành việc khai triển ra một mạng lưới hợp nhất các sứ điệp dành cho người trẻ, và chấp nhận một phong cách thi hành việc “ra đi”, “nhìn” và “kêu gọi” thích đáng.

— Các Ngày Giới Trẻ Thế Giới hiện đang nổi bật trên bình diện thế giới. Các hội đồng giám mục và các giáo phận càng ngày càng cảm thấy có trách nhiệm phải cung cấp các biến cố và kinh nghiệm đặc biệt dành cho người trẻ.

— Các giáo xứ đang cung cấp nhiều biến cố, nhiều sinh hoạt và hành trình cho các thế hệ trẻ. Đời sống bí tích cung cấp các cơ hội nền tảng để lớn mạnh trong khả năng chấp nhận ơn phúc của Thiên Chúa trong đời họ và là lời mời tham dự tích cực vào sứ mệnh của Giáo Hội. Các trung tâm và nguyện đường giới trẻ cho thấy Giáo Hội hết sức quan tâm tới người trẻ.

— Các đại học và trường Công Giáo, với các dịch vụ văn hóa và giáo dục có giá trị, là những dấu chỉ nữa cho thấy sự hiện diện của Giáo Hội giữa người trẻ.

— Các sinh hoạt xã hội và công việc thiện nguyện cung cấp nhiều cơ hội để phục vụ vô vị kỷ. Về phương diện này, việc gặp gỡ người nghèo và những người sống bên lề xã hội có thể là một cơ hội tốt để lớn mạnh về mặt thiêng liêng và biện phân ơn gọi, vì, theo cách nhìn này, người nghèo có thể dạy ta một bài học, thực vậy, tự họ, người nghèo vốn đem đến tin vui này: ơn cứu độ được cảm nghiệm trong sự yếu đuối.

— Các hiệp hội và phong trào Giáo Hội, cũng như nhiều trung tâm linh đạo, cung cấp cho người trẻ nhiều chương trình biện phân đặc biệt. Các kinh nghiệm truyền giáo trở thành một dịch vụ vị tha và trao đổi phong phú. Việc tái khám phá ra các cuộc hành hương làm hình thức và cách thế diễn tiến hành trình đời sống là điều có giá trị và rất hứa hẹn. Tại nhiều nơi, lòng đạo bình dân nâng đỡ và nuôi dưỡng đức tin của người trẻ.

— Các chủng viện và nhà huấn luyện có tầm quan trọng chiến lược, vì, chúng có nhiệm vụ cung cấp kinh nghiệm cho những người trẻ biết đáp ứng lời mời gọi của Thiên Chúa, trong đó, có kinh nghiệm của cuộc sống cộng đồng thâm hậu, một cuộc sống, ngược lại, sẽ làm họ có khả năng đồng hành với người khác.

Thế giới kỹ thuật số 

Vì tất cả những điều đã nhắc trên đây, thế giới của các phương tiện truyền thông mới mẻ đáng được lưu ý đặc biệt, vì chúng thực sự chiếm một vị trí lớn lao trong đời họ, nhất là trong trường hợp các thế hệ trẻ hơn. Các phương tiện truyền thông mới mẻ này cung cấp cho ta nhiều cơ hội mới, nhất là về phương diện truy cập tín liệu và tạo ra các mối liên hệ với những người ở phương xa. Tuy nhiên, chúng cũng đặt ra nhiều nguy cơ như bắt nạt trên mạng, cờ bạc, văn hóa khiêu dâm, các nguy hiểm dấu mặt của các “phòng tán dóc” (chat rooms), việc thao túng có tính ý thức hệ … Bất chấp các dị biệt trong phạm vi này ở các vùng khác nhau, cộng đồng Kitô Giáo vẫn đang mở rộng sự hiện diện của mình tại khu Areopagus tân thời này, nơi người trẻ chắc chắn có điều gì đó để dạy nó.

4. Các tài nguyên 

Các phương tiện phát biểu trong công tác mục vụ 

Đôi khi ta thấy giữa ngôn ngữ của Giáo Hội với ngôn ngữ của người trẻ có một khoảng cách khó lấp đầy, cho dù không thiếu các kinh nghiệm gặp gỡ phong phú giữa các mẫn cảm của người trẻ và các đề xuất của Giáo Hội trong phạm vi Thánh Kinh, phụng vụ, nghệ thuật, giáo lý và truyền thông. Nhiều người mơ ước một Giáo Hội biết tích cực bao gồm người trẻ trong sinh hoạt của mình qua việc sử dụng các phương tiện phát biểu của người trẻ và bằng cách tỏ ra biết đánh giá cao và quí trọng óc sáng tạo và các tài năng của họ.

Theo một nghĩa đặc biệt, thể thao là một nguồn giáo dục, vì nó cung cấp cơ hội bằng nhiều cách khác nhau. Âm nhạc và các cách phát biểu nghệ thuật khác tự chúng là một phương thế ưu hạng giúp người trẻ biểu lộ cá tính của họ.

Săn sóc giáo dục và nẻo đường truyền giảng Tin Mừng 

Sinh hoạt mục vụ với người trẻ, trong đó, cần phải khai diễn các diễn trình hơn là chiếm giữ không gian, trước nhất, cho thấy sự quan trọng của việc phục vụ sự phát triển nhân bản của mỗi cá nhân và các tài nguyên giáo dục và huấn luyện có thể hỗ trợ dịch vụ này. Có một sự nối kết có tính nguyên nhân giữa việc truyền giảng Tin Mừng và việc giáo dục, một nối kết, vào lúc này, cần phải tính tới việc chín mùi dần dần của tự do.

Ngược với các tình thế trong quá khứ, Giáo Hội cần làm quen với sự kiện này: các cách tiếp cận đức tin hiện nay ít bị tiêu chuẩn hóa, và do đó, Giáo Hội phải lưu ý hơn tới cá tính của mỗi người. Cùng với những người tiếp tục tuân theo các giai đoạn khai tâm Kitô Giáo cổ truyền, nhiều người đến gặp Chúa và cộng đồng tín hữu bằng nhiều cách khác và khi có tuổi hơn, do cam kết đối với công lý, đã tiếp xúc ở bên ngoài Giáo Hội với một ai đó được coi là nhân chứng đáng tin cậy.

Thách đố đối với các cộng đồng là phải tiếp đón mọi người, theo gương của Chúa Giêsu, Đấng có thể nói cả với người Do Thái, Samaritanô lẫn những người ngoại giáo trong nền văn hóa Hy Lạp và những người chiếm đóng Rôma, nắm được các ước muốn sâu xa của mỗi người trong số họ.

Im lặng, chiêm niệm và cầu nguyện 

Sau cùng và quan trọng hơn cả, không thể có việc biện phân nào mà lại không cần phải vun sới việc thân quen với Chúa và đối thoại với Lời của Người. Cách riêng, Đọc Lời Chúa theo lối cầu nguyện (lectio divina) là một phương pháp có giá trị mà truyền thống Giáo Hội luôn luôn tuân theo.

Trong một xã hội ngày càng ồn ào, một xã hội cung cấp quá nhiều chất kích thích, một mục tiêu nền tảng của việc săn sóc mục vụ cho người trẻ là cung cấp cho họ cơ hội để họ biết thưởng ngoạn giá trị của sự im lặng và chiêm niệm, và tiếp nhận tín liệu để hiểu các kinh nghiệm của họ và lắng nghe lương tâm của họ.

5. Đức Maria Thành Nadarét 

Diễn trình Thượng Hội Đồng được ủy thác nơi Mẹ Maria. Trong suốt diễn trình này, Giáo Hội tự xét mình về cách đồng hành với người trẻ để họ chấp nhận lời mời gọi của Thiên Chúa bước vào niềm vui của tình yêu và sự viên mãn của cuộc sống. Đức Maria, người phụ nữ trẻ Nazarét, đấng, trong mỗi giai đoạn sống của mình, đều chấp nhận Lời Chúa, và giữ gìn nó, ngẫm nghĩ về nó trong trái tim mình (xem Lc 2:19), vốn là người đầu tiên hoàn thành cuộc hành trình này.

Mỗi người trẻ có thể khám phá ra trong đời sống của Đức Maria cách biết lắng nghe, lòng dũng cảm do đức tin tạo ra, độ sâu sắc trong biện phân và sự tận tụy trong phục vụ (xem Lc 1: 39-45). Trong "sự thấp hèn" của ngài, Đức Trinh Nữ đã đính hôn với Thánh Giuse, cảm nghiệm sự yếu đuối và sự khó khăn của con người trong việc hiểu thánh ý mầu nhiệm của Thiên Chúa (xem Lc 1:34). Ngài cũng được kêu gọi sống lối sống đi ra khỏi mình và các kế hoạch của mình để học biết tín thác và tin tưởng.

Nhắc lại những "điều cao cả" mà Đấng Toàn Năng đã thực hiện trong ngài (xem Lc 1:49), Đức Trinh Nữ đã không cảm thấy cô đơn, nhưng hoàn toàn được yêu thương và nâng đỡ bởi chữ "đừng sợ" của Thiên Thần (xem Lc 1:30) . Biết rằng Thiên Chúa ở với ngài, Đức Maria đã mở lòng mình ra mà nói "con đây", và do đó, bắt đầu cuộc hành trình Tin Mừng (xem Lc 1:38). Người phụ nữ chuyển cầu (xem Ga 2: 3), dưới chân thập giá của Con mình, kết hợp với "người môn đệ yêu dấu", một lần nữa đã chấp nhận lời mời gọi trở thành người mang hoa trái và sinh ra sự sống trong lịch sử con người. Dưới mắt ngài, mọi người trẻ đều có thể tái khám phá ra vẻ đẹp của biện phân; trong trái tim ngài, mọi người trẻ đều có thể cảm nghiệm được sự dịu dàng của tình thân mật và lòng can đảm làm nhân chứng và thi hành sứ mệnh.


Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

CÁC ĐỨC GIÁO HOÀNG VÀ CUỘC ĐỐI THOẠI DO THÁI GIÁO-KITÔ GIÁO

CÁC ĐỨC GIÁO HOÀNG VÀ CUỘC ĐỐI THOẠI DO THÁI GIÁO-KITÔ GIÁO





Đức giáo hoàng Gioan Phaolô II và Đại giáo trưởng Elio Toaff

Các Đức giáo hoàng và cuộc đối thoại Do Thái giáo-Kitô giáo

WHĐ (18.01.2017) – Tại Italia, ngày 17-01 hằng năm là Ngày Do Thái giáo và đối thoại giữa Do Thái giáo và Công giáo. Cách nay một năm, Đức giáo hoàng Phanxicô đã đến Hội đường Do Thái ở Roma, tiếp bước những vị tiền nhiệm của ngài là Chân phước Giáo hoàng Phaolô VI, Thánh Gioan Phaolô II và Đức nguyên giáo hoàng Bênêđictô XVI. Tại đây ngài đã nhắc lại tầm quan trọng của mối liên kết chặt chẽ và rất đặc thù từng liên kết người Do Thái và người Công giáo, nên họ “cảm nhận là anh em với nhau và liên kết trong cùng một Thiên Chúa”.

Sau đây xin điểm qua lịch sử của những đóng góp của các Đức giáo hoàng gần đây cho cuộc đối thoại đã khởi sự cách nay hơn 50 năm.

Thông điệp của tình bằng hữu, đối thoại và chia sẻ giữa các Kitô hữu và người Do Thái, những nhân vật chính của một lịch sử đầy biến động và thường là đau thương, đã có ngay cả trước khi Tuyên ngôn Nostra Aetate của Công đồng Vatican II được ban hành vào năm 1965. Thật vậy, năm 1964, –tức là một năm trước khi bế mạc Công đồng–, Đức giáo hoàng Phaolô VI đã đến thăm Thánh Địa, tại đây ngài được Quốc vương Jordan Hussein II và Tổng thống Israel Zalman Shazar đón tiếp. Chính trong cuộc hành hương này, vị Giám mục Roma và Thượng phụ Constantinopolis Athenagoras đã trao đổi cái ôm hôn lịch sử. Trên ngọn đồi ở Megiddo, địa điểm Kinh Thánh nằm giữa Jerusalem và Tel Aviv, Đức Phaolô VI đã nhấn mạnh mối dây liên kết sâu sắc gắn bó các Kitô hữu và người Do Thái, là “dân của Giao Ước”, mà “vai trò của dân ấy trong lịch sử tôn giáo của nhân loại” không thể bị lãng quên.


 
 
Đức giáo hoàng Gioan Phaolô II thăm Trại tập trung Auschwitz

Con đường của tình bằng hữu được tiếp nối với Thánh Gioan Phaolô II, người đã đến thăm Trại tập trung Auschwitz-Birkenau vào ngày 7 tháng Sáu 1979, là người kế vị Thánh Phêrô đầu tiên bước vào trại tử thần này, một biểu tượng ghê tởm của Đức Quốc xã, một “Golgotha ​​ của thế giới hiện đại”, theo lời của vị Giáo hoàng người Ba Lan.

Và không thể không nói đến chuyến viếng thăm mà ngài thực hiện vào bảy năm sau, ngày 13 tháng Tư 1986, tại Hội đường Do Thái ở Roma; tại đây, Giám mục Roma và Đại giáo trưởng Elio Toaff đã trao nhau chiếc ôm hôn nồng ấm, và Đức Gioan Phaolô II đã mạnh mẽ phát biểu: “Do Thái giáo không phải “ở bên ngoài” chúng tôi, nhưng, một cách nào đó, là ‘nội tại’ với Công giáo chúng tôi. Vì thế đối với Do Thái giáo, chúng tôi có những mối quan hệ mà chúng tôi không hề có với bất kỳ một tôn giáo nào khác. Các bạn là những người anh em yêu quý của chúng tôi, và một cách nào đó, có thể nói rằng là anh của chúng tôi”.

 
 
Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI thăm Trại tập trung Auschwitz

Đối thoại và mối quan hệ bằng hữu đã được củng cố dưới thời Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI. Trong Ngày Giới trẻ Thế giới tại Köln (nước Đức) năm 2005, ngài vào một hội đường Do Thái; năm 2006, đến thăm Trại tập trung Auschwitz; năm 2008, thăm “Hội đường Park East” ở New York; và năm 2009 đến Thánh Địa.

Đến tháng Năm 2010, Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI lại đến thăm Hội đường Do Thái ở Roma và phát biểu: “Gần hai mươi bốn năm qua, vị tiền nhiệm của tôi là Đức Gioan Phaolô II, đã quyết tâm góp phần vào việc tăng cường mối quan hệ tốt đẹp giữa các cộng đồng của chúng ta, để vượt qua mọi hiểu lầm và thành kiến. Chuyến viếng thăm này của tôi cũng đi theo con đường đã vạch ra, để khẳng định và củng cố điều ấy”.

 
 
Đức giáo hoàng Phanxicô thăm Trại tập trung Auschwitz

Đức giáo hoàng Phanxicô đã bước tiếp con đường những người tiền nhiệm; sau khi đến thăm Thánh Địa năm 2014, 60 năm sau cuộc viếng thăm của Chân phước Phaolô VI, vào tháng Bảy 2016, ngài lại đến Auschwitz và cầu nguyện trong âm thầm, nhân Ngày Giới trẻ Thế giới tại Krakow (Ba Lan). Trong chuyến viếng thăm này, ngài đã xin Chúa ban cho ơn “biết khóc”. Sau đó Đức giáo hoàng đã ghi trong sổ vàng như sau: “Lạy Chúa, xin thương xót dân Chúa! Lạy Chúa, xin tha thứ sự độc ác khủng khiếp này!”.

(Theo Vatican Radio)
Minh Đức

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ: “Ý ĐỊNH CỦA LUTHER LÀ CANH TÂN, CHỨ KHÔNG PHẢI CHIA RẼ GIÁO HỘI”

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ: “Ý ĐỊNH CỦA LUTHER LÀ CANH TÂN, CHỨ KHÔNG PHẢI CHIA RẼ GIÁO HỘI”
WHĐ (20.01.2017) – Thứ Năm, 19-01, Đức thánh Cha Phanxicô tuyên bố: “Ý định của Luther là canh tân, chứ không phải chia rẽ Giáo hội”.

Ngỏ lời với Phái đoàn Đại kết Phần Lan đến Vatican tham dự Tuần cầu nguyện cho sự Hiệp nhất Kitô giáo, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc lại chuyến tông du Thụy Điển vào tháng Mười 2016 và nói: “Việc gặp nhau nơi đây mang lại cho chúng ta lòng can đảm và sức mạnh, trong Chúa Giêsu Kitô, để hướng đến cuộc hành trình đại kết mà chúng ta được mời gọi cùng nhau tiến bước”.

Kết thúc bài diễn văn với lời cảm ơn không soạn trước dành cho vị giám mục trưởng đoàn đã mang theo các cháu nội ngoại của mình tham gia buổi yết kiến, Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Chúng ta cần đơn sơ như trẻ nhỏ: chúng chỉ đường cho chúng ta đến với Chúa Giêsu Kitô”.

Tuần cầu nguyện cho sự Hiệp nhất Kitô giáo hằng năm diễn ra từ 18 đến 25 tháng Giêng. Chủ đề năm nay được đặt ra nhân kỷ niệm 500 năm cuộc Cải cách: “Hoà giải – Tình yêu Chúa Kitô thúc bách chúng ta”.

Tuần cầu nguyện sẽ kết thúc với buổi Kinh Chiều, đo Đức Thánh Cha Phanxicô chủ sự, tại Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành, ngày 25 tháng Giêng.

Sau đây là bài diễn văn của Đức Thánh Cha Phanxicô tại buổi tiếp kiến Phái đoàn Đại kết Phần Lan:

***
“Anh chị em thân mến,
Tôi vui mừng chào đón tất cả anh chị em trong Phái đoàn Đại kết, từ Phần Lan hành hương về Roma, nhân lễ Thánh Henrik. Xin cảm ơn lời phát biểu thật khả ái của Giám mục Turku thuộc Tin lành Luther. Hơn ba mươi năm qua, anh chị em đã có thói quen rất tốt đẹp là hành hương trong Tuần cầu nguyện cho sự Hiệp nhất Kitô giáo, mời gọi chúng ta một lần nữa hãy xích lại gần nhau hơn qua việc hoán cải. Việc đại kết đích thực được đặt trên nền tảng hãy cùng nhau trở lại với Chúa Giêsu Kitô là Chúa và là Đấng Chuộc tội chúng ta. Khi xích lại gần Chúa, chúng ta cũng xích lại gần nhau. Trong những ngày này, chúng ta hãy cầu nguyện sốt sắng hơn nữa để xin Chúa Thánh Thần cho chúng ta biết thực hiện sự hoán cải này để có thể hoà giải.

Trên con đường này, những người Công giáo và Luther chúng ta, từ các quốc gia, cùng với các cộng đoàn đang chia sẻ hành trình đại kết của chúng ta, đạt một bước đáng kể, vào ngày 31 tháng Mười vừa qua, chúng ta đã quy tụ tại Lund, Thụy Điển, để qua việc cầu nguyện chung kỷ niệm việc mở đầu cuộc Cải cách. Việc kỷ niệm chung về cuộc Cải cách đã mang ý nghĩa quan trọng trên cả hai bình diện nhân bản và thần học-thiêng liêng. Sau năm mươi năm đối thoại đại kết chính thức giữa Công giáo và Tin lành Luther, chúng ta đã thành công trong những quan điểm nối kết rạch ròi mà hôm nay chúng ta đã đồng thuận. Chúng ta tạ ơn về điều này. Đồng thời lòng chúng ta vẫn tiếp tục ăn năn về những lỗi lầm. Trong tinh thần đó, chúng tôi đã nhắc lại tại Lund rằng Martin Luther năm trăm năm trước có ý muốn canh tân Giáo hội chứ không phải chia rẽ. Cuộc quy tụ tại đó mang lại cho chúng ta lòng can đảm và sức mạnh, trong Chúa Giêsu Kitô, để hướng đến cuộc hành trình đại kết mà chúng ta được mời gọi cùng nhau tiến bước.

Khi chuẩn bị cho việc cùng nhau kỷ niệm cuộc Cải cách, Công giáo và Tin lành Luther càng nhận thức rõ rệt hơn khi cho rằng việc đối thoại về thần học vẫn cần thiết cho việc hoà giải và việc đối thoại ấy được tiến triển nhờ biết quyết tâm theo đuổi. Như vậy, trong sự hiệp thông để Chúa Thánh Thần có thể hành động, chúng ta có thể tìm thấy những điểm chung về giáo lý và giáo huấn luân lý của Giáo hội, và có thể xích lại gần hơn sự hiệp nhất trọn vẹn và hữu hình. Tôi cầu xin Chúa chúc lành cho Uỷ ban Đối thoại Tin lành Luther-Công giáo tại Phần Lan đang ra sức làm việc nhằm đạt được nhận thức chung trên phương diện bí tích về Giáo hội, Thánh Thể và sứ vụ Hội Thánh.

Vì vậy năm 2017, năm kỷ niệm cuộc Cải cách, đối với Công giáo và Tin lành Luther, là dịp đặc biệt để sống đức Tin cách đích thực hơn, nhằm cùng nhau tái khám phá Tin Mừng, tìm kiếm và làm chứng cho Chúa Kitô với niềm hứng khởi mới. Lúc kết thúc ngày kỷ niệm tại Lund, hướng đến tương lai, chúng ta được thôi thúc cùng nhau làm chứng cho đức Tin trước mặt trần gian, khi chúng ta cam kết cùng phối hợp giúp đỡ những người đang đau khổ, thiếu thốn, và những ai đang chịu bách hại và bạo lực. Làm như thế, những người Kitô hữu chúng ta không còn phân ly nữa, trái lại liên kết với nhau tiến bước đến sự hiệp thông trọn vẹn.

Tôi cũng vui mừng nhắc lại năm nay các Kitô hữu Phần Lan mừng 100 năm Hội đồng Đại kết Phần Lan, một khí cụ có ý nghĩa quan trọng trong việc cổ võ sự hiệp thông đức Tin và cuộc sống của anh chị em.

Cuối cùng, năm 2017 là năm quê hương Phần Lan của anh chị em mừng 100 năm quốc gia được độc lập. Mong sao lễ kỷ niệm này khích lệ các Kitô hữu tại đất nước anh chị em tuyên xưng niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô – như Thánh Henrik đã từng hăng hái tuyên xưng – khi mang lại cho thế giới ngày nay một chứng từ đức Tin và thể hiện đức Tin đó bằng những hành động phục vụ, huynh đệ và chia sẻ.

Cầu chúc cuộc hành hương của anh chị em góp phần củng cố hơn nữa sự hợp tác tốt đẹp giữa Chính thống giáo, Tin lành Luther và Công giáo tại Phần Lan và trên thế giới, và cầu chúc cho việc cùng nhau làm chứng cho niềm tin, cậy, mến được sinh hoa kết quả dồi dào nhờ lời chuyển cầu của Thánh Henrik. Tôi cầu khẩn Chúa ban mọi ơn lành cho tất cả anh chị em”.
* * *
Sau đó, bất ngờ Đức Thánh Cha ngỏ lời với vị Giám mục Tin Lành Luther, trưởng đoàn:

“Thưa ngài giám mục anh em, tôi cảm ơn ngài đã có nhã ý dắt theo cả các cháu nội ngoại: chúng ta cần đơn sơ như trẻ nhỏ: chúng chỉ đường cho chúng ta đến với Chúa Giêsu Kitô. Cảm ơn ngài. Cảm ơn ngài nhiều lắm”.


 
(Nguồn: Radio Vatican và Zenit)
Thành Thi chuyển ngữ