Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Tại sao Đức Phanxicô không phải là người cộng sản?

Tại sao Đức Phanxicô không phải là người cộng sản?

Là người nghèo chứ không phải người cộng sảnAleteia, Mark Gordon, 2014-07-03
Cuộc phỏng vấn mới nhất đã dấy lên một câu hỏi khiến nhiều người Công giáo thấy rối bòng bong. Thế giới lại một lần nữa khuấy động về những lời nói Đức Phanxicô vừa nói trong một cuộc phỏng vấn trên tờ nhật báo Roma Ý, Il Messaggero, đăng ngày chúa nhật vừa qua.
Đầu tiên, Đức Thánh Cha được hỏi xem liệu có phải Tin Mừng nói nhiều đến người nghèo hơn là người giàu.
“Nghèo khó nằm ở tâm điểm của Tin Mừng,” giáo hoàng trả lời. “Bạn không thể hiểu được Tin Mừng mà không hiểu sự nghèo khó, và phải hiểu là có một sự nghèo khó cao quý hơn nữa, nằm trong lòng là: nghèo trước nhan Chúa vì Chúa sẽ lấp đầy cho bạn. Tin Mừng nói đến người nghèo và người giàu ngang nhau. Tin Mừng nói về một nghèo khó bên cạnh sung túc. Đừng hoàn toàn kết án người giàu, nhưng là lên án sự giàu có khi nó biến thành một thứ ngẫu tượng. Là thần tiền bạc, là con bò vàng.”
Nhưng rồi nhà báo hỏi giáo hoàng Phanxicô về phản ứng của ngài với một bài báo mới đây trên tờ The Economist cho rằng ngài đứng về phe “cấp tiến cực đoan” và cách nói chuyện của ngài có vẻ giống với Lênin.
“Tôi chỉ nói rằng người Cộng sản đã lấy trộm cờ hiệu,” đức Phanxicô giải thích. “Lá cờ vì người nghèo là của Kitô giáo. Nghèo khó nằm ở tâm điểm của Tin Mừng. Người nghèo là trọng tâm Tin Mừng. Hãy đọc chương 25, Tin Mừng thánh Matêô, một giao thức phán xét cho chúng ta: “Ta đói, ta khát, ta ở tù, ta đau bệnh, ta trần truồng.” Hay hãy đọc Tám mối Phúc thật, một tiêu biểu khác. Những người cộng sản nói rằng đây là tinh thần cộng sản. Và đúng thế, dù là 20 thế kỷ sau.”
Đức Thánh Cha kết luận bằng câu nói đùa: “Vậy bạn có thể nói với họ rằng: “Nhưng bạn, người cộng sản, bạn là Kitô hữu rồi đó.”
Một vài tuyển cử viên phái cánh hữu cứng rắn ở Hoa Kỳ đã lồng lên, chuyện thế nào cũng xảy ra. “ĐIÊN RỒ” là dòng tít của Jim Hoft trên tờ Gateway Pundit. Còn Rush Limbaugh tự hỏi không biết có phải giáo hoàng tuyên bố Chúa Giêsu là một người cộng sản hay không. Những phần bình luận trên trang mạng của tờ Free Republic, Washington Times, Newsmax và The American Catholic, tràn ngập những lời xúc phạm nhắm đến Đức Thánh Cha. Và còn nhiều nữa.
Vậy thì, liệu có một tư tưởng nào mà chủ nghĩa cộng sản mượn của Kitô giáo hay không? Tôi nói là có, và cụ thể là theo hai cách, và cả hai, về phương diện lịch sử, đều đóng một vai trò quan trọng trong việc lôi kéo người ta về với chủ nghĩa cộng sản.
Thứ nhất, như Đức Thánh Cha đã lưu ý, đó là quan tâm đến công lý, đặc biệt là công bằng cho người nghèo. Nữ tỳ của Chúa, bà Dorothy Day khi còn trẻ đã là một người cộng sản, bà đã viết, “Tôi đã nói rằng… đại bộ phận người Kitô hữu tư sản thiển cận, đã chối bỏ Đức Kitô trong con người nghèo khó của Ngài, và việc này đã đẩy tôi theo chủ nghĩa cộng sản.” Anh hùng bảo thủ Whittaker Chambers, trong quyển sách hệ trọng của mình, quyển Chứng cứ, cũng đã viết tương tự như thế, “những người có học trở thành một cộng sản viên chủ yếu là vì các lý do đạo đức.”
Chủ nghĩa cộng sản, cũng như tất cả các triết học thế tục và vô thần khác, nảy sinh từ một bối cảnh văn hóa khuyến khích một hệ thống đạo đức tiềm ẩn mà thậm chí những người tạo ra nó cũng không nhận thức ra được. Karl Marx sinh trưởng ở Trier, Prussian Rhineland, một vùng phần đông theo Công giáo ở Đức. Ông xuất thân trong một gia đình có truyền thống lâu đời làm giáo sĩ, cả bên cha lẫn nêm mẹ, nhưng cha mẹ ông đã rửa tội cho ông theo Giáo hội Luther khi ông lên sáu. Dù về sau Marx tuyệt đối chối bỏ Thiên Chúa, nhưng cái khung đạo đức thời thơ ấu của ông thể hiện rõ ràng trong sự thấu cảm dành cho tầng lớp lao động đang phải chật vất đấu tranh trong một châu Âu công nghiệp hóa quá nhanh chóng. Marx thậm chí còn hiểu được vai trò của tôn giáo trong việc giúp con người đương đầu với những đau khổ trên cuộc đời này. Marx đã viết, “Đau khổ theo tôn giáo nghĩa là, cùng một lúc, vừa là biểu lộ của đau khổ thực sự và vừa là một phản kháng chống lại đau khổ thực sự. Tôn giáo là khát khao của những tạo vật bị áp bức, là tâm hồn của một thế giới vô tâm, và là linh hồn của một những thân phận vô hồn.”
Đau khổ. Áp bức. Vô hồn. Đó là những cụm từ gắn liền với một ý thức sắc sảo về công lý, và hàm chứa một trật tự đạo đức cho vũ trụ. Tất cả những chủ nghĩa khoa học giả mạo của triết học Marx, mà ông phong là “duy vật biện chứng”, không thể che dấu lời mong muốn có một trật tự đạo đức cao hơn, một sản phẩm trực tiếp từ bối cảnh Kitô giáo mà Marx đã sống và thừa kế nó. Vì lẽ này mà sử gia Arnold Toynbee đã gọi chủ nghĩa cộng sản là “di sản của Kitô giáo”, một phán định được triết gia phái Tôma, Jacques Maritain, tán đồng. Khi giáo hoàng Phanxicô hùng hồn nói với những người cộng sản rằng, “Nhưng, bạn là Kitô hữu mà,” thì đó, chính là những gì ngài muốn nói.
Cách thứ hai mà chủ nghĩa cộng sản trộm lấy lá cờ hiệu của Kitô giáo, chính là nằm ở lời hứa về một chung cục, một cực điểm của lịch sử. Với Marx, lịch sử thật dễ hiểu, là một quá trình chuyển từ nhà nước này sang nhà nước khác. Trong chủ nghĩa duy vật biện chứng, Marx tin rằng ông đã khám phá được chìa khóa để hiểu tiến trình lịch sử, và qua đó có thể vạch ra, dù ít nhất là chỉ mơ hồ, về một cực điểm nằm ở chủ nghĩa cộng sản, một cụm từ không phải muốn nói đến một hệ tư tưởng, nhưng là một nhà nước tối hậu mà Marx đã hình tượng ra.
“Không một ai có một phạm vi hoạt động riêng biệt độc quyền, nhưng mỗi người có thể trở nên hoàn thiện trong bất kỳ ngành nào mình mong muốn,” Marx đã viết như thế, mô tả chủ nghĩa cộng sản là “xã hội quy định sản xuất chung và từ đó khiến cho tôi có thể làm việc này hôm nay và việc khác ngày mai, cho tôi đi săn ban sáng, đánh cá ban chiều, nuôi gia súc ban tối, ngồi bình phẩm sau bữa ăn, chỉ cần tôi có tư duy, chứ không cần phải trở thành thợ săn, ngư dân, mục đồng, hay nhà phê bình.”
Rõ ràng có sự tương đồng giữa chủ nghĩa cộng sản ‘cái mà chúng ta có thể gọi là Vương quốc của Con người trên Mặt đất’ và ‘Vương quốc của Thiên Chúa’ của Kitô giáo. Gần như tất cả mọi điều trong khái niệm của Marx hàm chứa một âm vọng từ Thành đô Thiên quốc: hòa bình, thịnh vượng, tự viên mãn, tình huynh đệ, công bằng và yêu thương đến muôn thuở muôn đời. Tất cả mọi sự, tất nhiên, ngoại trừ một Phúc kiến, trừ phi người ta tính cả suy tư về con người dựa trên hình ảnh thiêng liêng của mình.
Chung cục theo tư tưởng của Marx đã chứng tỏ nó là một mồi nhử quá mạnh cho nhiều thế hệ Tây phương, những người kế thừa viễn tượng Kitô giáo về Thiên đàng, nhưng lại chối bỏ Thiên Chúa và Giáo hội của Ngài. Và điều này đã khơi lên một tinh thần tự hiến, đặc biệt là nơi những người cộng sản trẻ tuổi, xem mình là thánh tử đạo Kitô giáo. Whittaker Chambers đã viết, “Những người cộng sản là một phần của nhân loại, một nhân loại đã giành lại quyền sống hay chết để làm chứng cho đức tin của mình… quan điểm cộng sản là quan điểm của Con người không có Thiên Chúa. Đó là quan điểm của một tâm trí con người soán ngôi trí tuệ sáng tạo thế giới của Thiên Chúa. Đó là quan điểm của một tâm trí được giải phóng của con người, nhờ vào nguồn lực độc nhất là trí tuệ luận lý, điều hướng số phận con người và tái tổ chức đời sống con người và thế giới này.”
Để bảo vệ giáo hoàng Phanxicô khỏi những cáo buộc tới tấp của nhiều người cho rằng ngài theo chủ nghĩa Marx, người ta không cần phải viện đến những chi tiết khủng khiếp của triết học cộng sản – như việc nhổ tận gốc tính cá nhân vì tính tập thể, việc loại bỏ tư hữu và gia đình, loại bỏ những tự do căn bản nhất của con người. Người ta chỉ cần trích lại lời của Martin Luther King, Jr. người cũng đã trả lời một vấn đề tương tự như thế trong một bài giảng hồi năm 1963, với tựa đề “Liệu một Kitô hữu có thể là một người cộng sản?”
“Một Kitô hữu có thể là một người cộng sản? Tôi trả lời câu hỏi này bằng một lời dứt khoát “không”. Hai triết học này hoàn toàn trái ngược. Triết lý căn bản của Kitô giáo đối lập dứt khoát với triết lý căn bản của chủ nghĩa cộng sản, và tất cả những biện chứng của các nhà lôgic học không thể gán ghép được hai triết lý này với nhau. Đây là hai triết lý tương phản. Vậy thì, chủ nghĩa cộng sản không tương hợp với Kitô giáo đến mức nào? Trên hết, nó loại trừ Thiên Chúa và Chúa Giêsu Kitô.”
Những người thích gắn nhãn hiệu chủ nghĩa Marx trên áo Đức Phanxicô chú ý chối bỏ lời ngài nói trong buổi phỏng vấn chúa nhật trước rằng: “Tình yêu dành cho người nghèo không phải là một sự của chủ nghĩa cộng sản, mà là một sự của Kitô giáo. Đó là lá cờ hiệu của chúng ta, và nếu chúng ta không vẫy nó, thì những người cộng sản sẽ trộm lấy nó.” Đó là lời phản biện hùng hồn đối với những lời chỉ trích giáo hoàng, mà trong đó một số còn gán ngài với những hệ tư tưởng ghê tởm như chủ nghĩa khách quan Ayn Rand, một thứ thậm chí còn thiếu ý thức công lý mà Marx đã vô tình mượn của Kitô giáo.
Những cảnh cuối trong tiểu thuyết Những Kẻ Khốn Cùng của Victor Hugô, là một sự kiện lịch sử, cuộc Nổi loạn tháng 6 năm 1832 ở Paris. Sau biến cố này, trong một học kỳ tại Đại học Sorbonne Pháp, một sinh viên Công giáo 20 tuổi đã tranh luận đầy máu lửa với các bạn học khác theo chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa vô thần. Họ buộc tội, “Giáo hội của anh chẳng làm gì để giúp người nghèo. Nó luôn luôn đứng về phe những kẻ mạnh mà chống lại kẻ yếu.”
Chàng sinh viên Công giáo đã bị chấn động bởi lần đấu khẩu này, không phải chỉ bởi anh đã nhận ra một chút mảy may sự thật nào trong những lời của họ. Anh đã nhận thức được sự thiếu gắn bó với người nghèo của Giáo hội, sự ủng hộ dành cho những định chế áp bức, Giáo hội Pháp đã mở rộng cánh cửa cho những triết học xa lạ lợi dụng đạo đức luân lý Kitô giáo nhưng lại loại trừ Thiên Chúa. Chàng sinh viên đã kể lại chuyện này với một vài bạn thân của mình, và cùng nhau họ quyết tâm nhận lấy thử thách mà những người theo chủ nghĩa xã hội đã đưa ra, quyết tâm lấy lại lá cờ hiệu đã bị trộm mất, lá cờ của tình yêu thương dành cho người nghèo.
Chàng sinh viên ấy tên là Frederic Ozanam, đấng sáng lập dòng Vinh Sơn (Vincent de Paul).
Đó, chính là cách bạn xử trí với những người cộng sản.
Mark Gordon là thành viên của PathTree, một hãng tham vấn tập trung vào các chiến lược và nhảy vọt có tính tổ chức. Ông cũng làm việc với tư cách chủ tịch của Dòng Vinh Sơn (Vincent de Paul) giáo phận Providence, của nhà cho những người vô gia cư, phát thức ăn cứu tế. Mark là tác giả quyển 40 ngày, 40 ân sủng: Các bài viết nhờ chuyến hành hương tri ân. Ông và vợ là Camila đã kết hôn được 30 năm và có hai con đã trưởng thành.
J.B. Thái Hòa dịch

Tình dục, làm sao nói với trẻ vị thành niên?

Tình dục, làm sao nói với trẻ vị thành niên?

fr.aleteia.org, Bénédicte de Dinechin, 2017-03-27
Nói về tình cảm và tình dục với trẻ em không phải là chuyện dễ. Nó làm cho mình đi về với chính xúc cảm, tình dục và đời riêng của mình… Tìm chữ đúng, tìm sách, tìm kinh nghiệm giáo dục, tìm kinh nghiệm cha mẹ, đó là con đường cụ thể có thể giúp cha mẹ gỡ rối trong chuyện này.
100 % trẻ em vị thành niên xem phim khiêu dâm trước khi xong cấp trung học. Với giờ dạy về tình dục, đó là nguồn thông tin duy nhất của chúng về tình dục. Chúng có thể cao hơn bạn cả cái đầu nhưng chúng lạc hướng trong cảm xúc, trong cơ thể của chúng. Bạn không buộc phải thoải mái với các chủ đề này, nhưng bạn phải trao truyền các giá trị của bạn. Làm sao nói với trẻ vị thành niên với tông giọng đúng các vấn đề này mà không len lỏi vào đời của chúng, cũng không tránh né các câu hỏi chúng đặt ra? Tìm đâu tài liệu để mình tự đào tạo? Tuổi nào có thể nói được?
Cha mẹ và các chuyên gia chia sẻ kinh nghiệm của họ đã làm việc gần với các em trẻ.
Tuổi nào là tốt để nói với trẻ con về tình dục?
Không bao giờ quá sớm để nói về tình dục với con mình! Còn rất nhỏ, con trai đã khám phá cơ quan sinh dục của mình và một kỳ thai nghén là dịp để giải thích cho em bé gái, một ngày nào đó, em có thể làm mẹ. Emile, 5 tuổi, nói một cách dễ thương về “kho trứng của mẹ”, còn anh trai 6 tuổi của em thì ngạc nhiên khám phá mình cũng có một “nhà máy gieo hạt”, ông Marc cha của hai em vui vẻ nói. Chỉ sau đó câu chuyện mới thêm thú vị. Ông kể, “chúng tôi xém bị tai nạn xe! Tôi quyết định nói về sản phẩm khiêu dâm với con trai chúng tôi lúc đó cháu học năm thứ 5 trung học. Tôi rất lo lắng, vì theo thống kê cho biết, mỗi trẻ vị thành niên đã từng xem phim khiêu dâm, theo tôi đó là chuyện không thể chấp nhận được. Như vậy, nhân dịp chúng tôi đi một mình trên xe, tôi quyết định nói với cháu. Bề ngoài tôi làm ra vẻ thư thái, nhưng thật sự lòng tôi đầy e ngại. Tôi đưa ra các con số thống kê và tôi hỏi “còn con thì sao?”, chắc chắn cháu sẽ phủ nhận. Và khi cháu trả lời, vẻ như dọn đường, có, con có xem phim khiêu dâm, tôi bám sát tay lái, tôi hoảng lên, tôi tự nhủ “rồi câu tiếp sau là câu gì đây…”. Còn với Eliane, cô giáo trung học thì cho biết “thật may là chúng tôi bàn đến vấn đề này trong gia đình trước khi con học xong trung học”.
Đang trong giai đoạn xáo trộn kích thích tố, không dễ cho một trẻ vị thành niên nói về các vấn đề này. Có thể các em cũng đã sống qua kinh nghiệm yêu đương, thất tình và không muốn nói với cha mẹ. Như khi lái xe, phải tôn trọng luật đi đường, cẩn trọng, giữ một độ xa cần thiết.
Nói gì với trẻ vị thành niên?
Trước khi nói đến chủ đề tình dục, quan trọng là phải làm rõ ràng các lời muốn nói. Trao truyền gì cho trẻ vị thành niên? Đâu là các giá trị quan trọng tự thân? Nói đến tình dục với trẻ vị thành niên cần phải làm sáng tỏ chủ đề này theo cách riêng của mình, nhìn lại quan điểm về chính tình cảm của mình. Mình có muốn nói đến các sợ hãi của mình, nói đến những lần đầu tiên của mình? Nên dùng chữ gì? Nếu vấn đề tình dục của cha mẹ không dính gì đến con cái mình, thì cũng phải biết, trẻ vị thành niên cũng có các chuyện đau lòng vì tình, có thể giúp chúng tương đối hóa kinh nghiệm của chúng và chúng cảm thấy mình được thông cảm. Tất cả đều là vấn đề cân lượng và tôn trọng sự thẹn thùng trong các trao đổi.
Bà Sophie Thiriez, chuyên gia tham vấn vợ chồng và gia đình, làm việc ở trung tâm Tiếp đón Người trẻ ở bệnh viện Mignot, Yvelines khuyên: “Đặt vấn đề mở là làm cho trẻ con suy nghĩ (con nghĩ sao?) chứ không nói bài đã soạn sẵn, tìm dịp trong đời sống hàng ngày (phim ảnh, quảng cáo, băng vệ sinh ở phòng vệ sinh công cộng, thai nghén..) để nói về cái đẹp của cơ thể, của tình dục, chứng tỏ tình yêu mang đến hạnh phúc với một số điều kiện, nói về niềm vui làm người đàn ông/đàn bà, ngắn gọn cho sự ham muốn!” Bà Sophie nói đến những chuyện vấp phải kiểu: “Triệu con đến ‘cha/mẹ sẽ nói cho con nghe về tình dục’, nói về đời sống tình dục thân mật của mình, về kinh nghiệm của mình mà không bao giờ nói gì hết, nói kiểu ‘phải vậy’, ‘không được vậy’, hoặc ‘như thế là dơ bẩn’”.
Còn đối với bà Alice, mẹ của các trẻ vị thành niên lớn, điều quan trọng là nhấn mạnh đến quan hệ: “Chung chung bây giờ, ở đâu cũng nghe nói làm tình = vui (sex = fun!) Tình dục thì đẹp và nó còn xứng đáng để được tốt hơn, cao cả hơn là chỉ để “vui”! Nếu chỉ là vui thì nó làm tổn thương trọn con người, nó làm cho buồn và với thời gian, nó thường làm cho mình tởm chính mình. Tại sao? Vì đó là một kinh nghiệm trọn bản thân mình dấn thân vào, dù muốn dù không, người ta không thể cho cơ thể mình mà không cho trọn bản thân mình”.
Bà Inès de Franclieu, người đào tạo và điều khiển chương trình tôi yêu bạn.com (comje t’aime) chính xác bàn đến các chủ đề tận gốc: “Khơi dậy trách nhiệm trong hành vi dục tính, ngôn ngữ của cơ thể nói lên tình yêu, nói lên việc cho sự sống, là làm cho trẻ vị thành niên suy nghĩ các nền tảng của những đòi hỏi được đưa ra, được  lời hóa, làm cho các em thấy được chúng ta tin tưởng các em là chúng ta có được bài diễn văn tích cực.”
Bà Sophie, người dẫn tiết mục ‘sao tuổi teen’ (teen star) nói thêm: “Nói một cách chung chung là tích cực và đẹp. Hỏi các em làm thế nào các em sống với những gì các em thấy và nghe chung quanh mình, nếu điều đó làm các em lo thì phải hỏi các em. Nói cho các em biết những chuyện đó là đẹp và những chuyện này xứng đáng để có một tình yêu đích thực, cao cả, đẹp đẽ và các em có thể xây dựng được!”
Ông Philippe giúp một nhóm con trai, ông đề nghị các nền tảng cho một cuộc đối thoại: “Hãy nhìn vào chính đời sống tình dục của mình (cha mẹ) như một món quà của Chúa và xin Thần Khí “khôi phục” cái gì cần phải khôi phục”. Đi từ nguyên tắc này (và như thế tô màu lên bài diễn văn của mình với người trẻ), để tình dục là đẹp và nó không thể tách ra với đời sống tình cảm, một đời sống xây dựng qua thời gian, không hấp tấp, không đốt cháy giai đoạn. Dò tìm được sự khác biệt giữa làm tình (hung bạo, xuống cấp, thực phẩm của chuyện buôn bán) và tình dục (một khía cạnh của con người, được Chúa mong muốn, nơi của phẩm chất, phong phú và triển nở).
Mặc dầu như vậy, bạn sợ đụng phải bức tường? “Ngoài các chữ, điều quan trọng đối với trẻ vị thành niên là chúng biết bạn yêu chúng không điều kiện, và bạn có thể đáp ứng nếu chúng cần đến bạn”, bà Maylis nói thêm, bà là cô giáo dạy về sự sống cho các em trẻ.
Các tác hại của sản phẩm khiêu dâm? Nếu bạn thấy đứa con trai lớn của mình “nghiện sản phẩm”, xin đừng hoảng. Có các bác sĩ chuyên gia chuyên trị nghiện ở các Trung tâm Y khoa thuộc Đại học (C.H.U) và một quyển sách mới xuất bản do một nhóm chuyên gia viết: Tự do để yêu thương, tiến trình để đi ra khỏi sự lệ thuộc của sản phẩm khiêu dâm (Libre pour aimer, parcours pour sortir de la porno-dépendance, aux Editions Emmanuel) sẽ là một quyển sách quý giá để giúp những ai muốn đi ra khỏi nạn nghiện này và để tái xây dựng cuộc đời.
Các trạm tiếp sức tốt để đề cập tình dục với các em vị thành niên
Các cha mẹ là những nhà giáo đầu tiên cho con mình, nhưng không phải lúc nào họ cũng đóng vai trò này một cách đầy đủ. Bà Sophie, người dẫn tiết mục ‘sao tuổi teen’ giải thích: “Ở tuổi vị thành niên, các em cần một tiếng nói bên ngoài gia đình,  vì các em đã thuộc lòng những gì cha mẹ nói và các em cần đi “chỗ khác để thấy”, để xây dựng con người mình. Các em trẻ thường nghĩ cha mẹ không có một ý tưởng nào và những gì các em sống hay đòi hỏi (và thường lại rất đúng). Chúng thường sợ phản ứng của cha mẹ (chúng không hoàn toàn sai!). Đúng vậy, rất nhiều cha mẹ không có một ý tưởng nào về những gì xảy ra trong giờ ra chơi… Mặt khác, có một chút e dè trong gia đình, mà điều này lại là đẹp cần phải tôn trọng, cha mẹ thường không có đủ chữ và trẻ con cũng vậy.  Như vậy không phải lo nữa nếu trẻ con không nói gì. Đó là căn vườn bí mật của nó. Chính vì vậy, ở tuổi này các em vị thành niên cần các ‘tiếp sức’ bên ngoài để xây dựng. Chúng sẽ đối diện với “mẫu” của cha mẹ mình với các mẫu khác bên ngoài để làm cho mình một mẫu riêng. Và đó là đúng trong tất cả mọi lãnh vực, không cứ gì trong lãnh vực tình dục”.
Ông bà Anne và Philippe xác nhận: “Một vài cha mẹ đáp ứng được, nhưng rất nhiều cha mẹ chính họ cũng bị tổn thương trong chuyện tình dục của mình khi ở tuổi vị thành niên hay người lớn. Vì thế họ khó với các con còn nhỏ, lại càng khó hơn với các em vị thành niên. Có những cha mẹ rất khéo léo trong lãnh vực này. Ngoài ra, cũng không phải là vấn đề các cha mẹ đáp ứng được hay không, nhưng sẽ hữu ích nếu các em đề cập đến các chủ đề tình dục và đời sống tình yêu với những người được đào tạo để giải thoát được lời, để nghe, để cố vấn, định hướng, trấn an, an ủi, khuyến khích, mang lại can đảm, làm sáng tỏ mà họ không bị tác dụng do tình cảm hay xúc cảm mà cha mẹ có thể có”.
Một mình hoặc có cha mẹ đi kèm, tùy theo các chuyên gia đề nghị, rất nhiều tổ chức có những chương trình giúp trẻ vị thành niên suy nghĩ về đời sống tình cảm hay tình dục của các em. Về các khóa XY, bà Sophie cho biết: “Tôi nghĩ người cha sẽ nói vấn đề tình dục với con trai, nhưng chồng tôi không bao giờ nói chuyện này với cha mẹ của anh, nên anh thấy mình không thể nào nói chuyện một mình với con. Họ cùng đi với nhau đến một khóa, tôi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng khi về, họ rất hạnh phúc vì có những giây phút đồng tình giữa hai cha-con”.
Cycloshow và khóa XY: con trai hoặc con gái với cha hoặc mẹ, khóa một ngày.
Teenstar: Khóa 10 buổi, từng nhóm con trai riêng, con gái riêng ở trường trung học.
Dám là chính mình: cho các em tuổi từ 17 đến 22. Khóa về tình dục và phát triển tự tin.
Marta An Nguyễn chuyển dịch

6 lời khuyên để nói chuyện với trẻ vị thành niên

6 lời khuyên để nói chuyện với trẻ vị thành niên


famillechretienne.fr, Solange Pinilla, 2017-03-24
Trong quyển sách “Nói để các trẻ vị thành niên nghe, nghe để các trẻ vị thành niên nói”  (Parler pour que les ados écoutent, écouter pour que les ados parlent, Nxb du Phare), nữ tác giả Adele Faber và Elaine Mazlish nổi tiếng quốc tế về các tác phẩm nói về nghệ thuật truyền thông, họ có các lời khuyên rất cụ thể để đối thoại với trẻ vị thành niên. Ý tưởng chính, lời của cha mẹ chỉ được trẻ con lắng nghe nếu cả hai thiết lập được một bầu khí lắng nghe thuận lợi, thay vì cha mẹ nói một thôi một hồi các lời trách cứ và lời khuyên.
Bầu khí lắng nghe này cũng áp dụng trong các lãnh vực khác trong đời sống hàng ngày của gia đình – dọn dẹp phòng, làm bài, đi chơi với bạn bè – cũng như trong các chuyện nghiêm túc hơn như – tình dục, phạm pháp hay ma túy. Ở nhiều thành phố luôn có các khóa đào tạo phương cách nói chuyện này.
Tiếp nhận các cảm nhận của con mình. Thay vì gạt phứt hoặc cho lời khuyên, các bạn nên trả lời bằng chữ “Đúng vậy” hoặc bằng một âm thanh. Các bạn lặp lại suy nghĩ và tình cảm của con; sau đó hướng về cách đối xử: “Cha/mẹ thấy con thích làm chuyện này, nhưng con đã hứa với cha/mẹ làm chuyện kia rồi mà”. Hoặc thuận theo trí tưởng những gì trong thực tế bạn không thể làm được, để chứng tỏ bạn để ý đến ước muốn của con: “Sẽ tuyệt vời nếu con có thể ở hai nơi cùng một lúc, phải không?”. Những ý tưởng này có thể thiếu trong các quan hệ giữa các em vị thành niên với nhau.
Tránh ra lệnh và hăm dọa. Vẫn là tốt nếu bình thản nói lên được vấn đề hoặc nói lên các mong chờ của mình: “Cha/mẹ rất buồn. Cha/mẹ nghĩ khi cha/mẹ về thì cái bàn này đã được dọn sạch”. Điều này đôi khi tốt hơn mình nên viết ra. Đưa ra một chọn lựa vẫn là tốt để tìm một lối thoát làm vui lòng cho cả hai: “Con thích gì: tắt âm thanh hoàn toàn hay hạ bớt xuống và đóng cửa lại?”.
Tránh hình phạt. Hình phạt khơi lên nơi trẻ vị thành niên cảm nhận bất mãn và bực tức: “Cha mẹ tôi dữ và không công bằng, tôi chỉ muốn ra khỏi nhà”. Hình phạt sẽ ngăn chúng không thấy cái gì chúng đã làm sai và suy nghĩ cách để sửa lỗi sai. Nên giải thích cảm nhận và mong chờ của mình, đưa ra một phương cách để sửa sai: “Khi con thấy con tấn công ai, thì con nên xin lỗi”. Dù trẻ vị thành niên vẫn có thái độ thiếu trách nhiệm thì bạn có thể phản ứng theo hoàn cảnh – chẳng hạn đi ra khỏi phòng -, nhưng không bao giờ đóng cánh cửa đối thoại.
Tìm một giải pháp chung. Đứng trước một vấn đề, bạn mời con mình nói lên quan điểm của nó. Rồi bạn chia sẻ quan điểm của bạn. Sau đó, bạn đề nghị con cùng suy nghĩ chung để tìm giải pháp vui lòng cho cả hai. Tránh tất cả các ý tưởng – có lý hay không có lý – không đánh giá nó, rồi bạn bạn nhìn xem nên đem giải pháp nào ra áp dụng: “Vứt vào thùng rác các rác rưởi trong phòng rồi đi mua kệ để sắp xếp lại cho gọn gàng”.
Còn về phần các trẻ vị thành niên? Thay vì than phiền hoặc lên án cha mẹ, các trẻ vị thành niên có thể nói lên những gì các em cảm nhận, những gì các em thích hoặc hy vọng: “Ba, trước các bạn của con, nếu con có làm gì không đúng, ba đừng la hét, con thích ba nói ‘cho ba một phút để nói chuyện với con và ba muốn nói riêng với con’”.
Trên các vấn đề nghiêm túc. Thay vì tìm cách “nói chuyện chính thức” một mình về giáo dục tình cảm, tình dục, về ma túy thì nên nắm lấy các dịp để có các cuộc trao đổi ngắn, chẳng hạn qua một chương trình truyền hình, một bài báo, một quảng cáo, một tình huống…  Tốt nhất là mời trẻ suy nghĩ về những câu hỏi này và hỏi ý kiến chúng trước khi mình đưa ra ý kiến của mình.
Marta An Nguyễn chuyển dịch
Nói để các trẻ vị thành niên nghe, nghe để các trẻ vị thành niên nói”  (Parler pour que les ados écoutent, écouter pour que les ados parlent, Nxb du Phare), tác giả Adele Faber và Elaine Mazlish

Đức Giáo hoàng xin các cha mẹ hãy truyền đức tin cho con cái

Đức Giáo hoàng xin các cha mẹ hãy truyền đức tin cho con cái


cath.ch, 2017-03-26
Ngày 25 tháng 3, ở Sân vận động Meazza-San Siro, chặng cuối trong chuyến đi thăm giáo phận Milan của Đức Phanxicô, ngài đã gặp các thanh thiếu niên trẻ đã chịu phép thêm sức, các phụ huynh và giáo lý viên. Đứng trước khoảng 80’000 người, Đức Phanxicô khuyến khích các phụ huynh làm chứng đức tin của mình để có thể trao truyền đức tin đó cho con cái.
Ngài giải thích cho các cha mẹ xin ngài lời khuyên để trao truyền đức tin cho con cái: “Tôi xin anh chị em để ra vài phút để nhớ lại khi mình còn là trẻ con và nhớ lại những ai đã giúp mình có đức tin”. Ngài khẳng định: “Chúng ta tất cả đều còn nhớ trong ký ức của mình, nhưng nhất trong tâm hồn, chúng ta nhớ người nào đã giúp mình tin”.
Đức tin không tách rời khỏi gia đình
Đức Phanxicô nhấn mạnh: “Con cái liên tục nhìn chúng ta (…) chúng biết niềm vui, nỗi buồn của mình (…) chúng ghi nhận tất cả”. Ngài xin: “Anh chị em hãy săn sóc chúng, săn sóc tâm hồn chúng, săn sóc niềm vui và hy vọng của chúng”. Ngài nói thêm: “Hãy chứng tỏ cho con cái thấy, làm thế nào đức tin đã giúp cho anh chị em đi tới đàng trước”. Ngài tin chắc: “Con cái của anh chị em sẽ ghi khắc từng chút một và sẽ thấy trong tâm hồn chúng, làm thế nào đức tin đã truyền cho anh chị em qua cha mẹ của anh chị em”.
Ngoài ra, Đức Phanxicô khuyến khích các cha mẹ bỏ thì giờ ra cho con cái, đi lễ ngày chúa nhật, sau lễ cùng ăn mừng với nhau. Vì theo ngài, đức tin được sống trong môi trường gia đình, nơi cổ động cho sự nhưng không. Ngài giải thích: “Đó là đức ái, đức ái giúp cho chúng ta thấy cuộc đời trở nên tốt đẹp nhờ có đức tin, dù phải gặp khó khăn”.
Một triệu tín hữu dự thánh lễ
Giáo phận Milan dự trù sẽ có 700’000 giáo dân dự thánh lễ ở Công viên Monza, nhưng rốt cuộc đã có một triệu tín hữu hiện diện. Sau khi gặp giáo dân ở Sân vận động Meazza-San Siro, Đức Giáo hoàng đã ra phi trường Milan-Linate để về Rôma cùng ngày.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Mười phương cách để chống lại quỷ

Mười phương cách để chống lại quỷ


fr.aleteia.org, 2017-03-27
Làm sao để Mùa Chay này là thời gian hoán cải thật sự, để chúng ta không nhân nhượng gì với quỷ.
Gần như ai trong chúng ta cũng đương đầu với cuộc chiến thiêng liêng mỗi ngày. Lời Chúa nói cho chúng ta biết, cuộc sống của chúng ta ở trần gian này là cuộc sống luôn chiến đấu chống lại quỷ, và Lời Chúa nhắc cho chúng ta nhớ, chúng ta phải theo Chúa Kitô để luôn sẵn sàng đương đầu với nó.
Sau đây là mười lời khuyên để Mùa Chay thật sự là mùa hoán cải, để chúng ta không nhân nhượng gì với quỷ.
  1. Có một đời sống ngăn nắp
Trước hết, hãy để cho cầu nguyện có một chỗ quan trọng trong cuộc đời của chúng ta, cầu nguyện là nền tảng của đời sống thiêng liêng. Chúng ta nê bỏ thì giờ ra để đọc Thánh Kinh mỗi ngày, bắt đầu bằng đoạn Phúc Âm Thánh Máthêu 25, 35-40.
Mặt khác, phải kiên định trong ơn gọi của mình, dù là đời sống vợ chồng, linh mục hay đời sống thánh hiến. Dù ở bậc nào, chúng ta phải trung tín trong tất cả mọi điểm, theo tiếng gọi mà chúng ta nhận được từ Chúa.
Cuối cùng phải dành thì giờ cho Giáo hội. Dĩ nhiên không phải ai cũng có ơn gọi để thực hiện một sứ vụ toàn thời gian, nhưng mỗi người có thể góp phần, cách này cách khác theo khả năng của mình để xây dựng Giáo hội.
  1. Bằng mọi cách dứt khoát từ bỏ cám dỗ
Trong đời sống thiêng liêng, một trong các vấn đề chính hệ tại ở chỗ chúng ta cự lại với cám dỗ quá chậm, quá yếu. Nhưng với ơn Chúa, chúng ta có thể củng cố quyết tâm của mình, có thể vứt bỏ cám dỗ một cách cương quyết và dứt khoát khi nó đến, Mặt khác, cám dỗ đến khi chúng ta ở trong bối cảnh dẫn đến tội lỗi. Vậy chúng ta phải nhớ: chơi với lửa sẽ bị phỏng tay.
  1. Gọi đích danh kẻ thù và xin Chúa giúp đỡ
Khi chúng ta đương đầu với cám dỗ và chúng ta sa ngã, thì hữu ích là nên thừa nhận: “Tôi đang bị Satan, kẻ thù của Chúa cám dỗ”. Hãy gọi đích danh nó và sốt sắng đọc một lời cầu nguyện ngắn để xin Chúa giúp đỡ. Chẳng hạn: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác ở Chúa.” “Lạy Chúa, xin cứu con.” “Lạy Chúa, xin bảo vệ con.” “Lạy Mẹ Maria, xin che chở con dưới áo Mẹ.” Với đức tin, cầu bàu tên cực thánh Chúa Giêsu, Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse.
  1. Chống lại sầu khổ
Nhận biết sầu khổ thiêng liêng, đó là cảm nhận mình ở trong bóng tối trước chân lý thiêng liêng, đó là dửng dưng với Lời Chúa, đó là vô cảm và không có khả năng làm điều tốt, là xa Chúa. Sầu khổ có thể bất thình lình đến và làm nao núng các quyết tâm vừa có hôm qua. Thánh I-Nhã nói, khi gặp sầu khổ, quan trọng là phải cầu nguyện nhiều hơn, chiêm niệm nhiều hơn, làm phút hồi tâm (để biết tình trạng này từ đâu đến) và cuối cùng là ăn năn để có thể chiến đấu chống lại tình trạng này.
  1. Chống lại tính lười biếng
Chúng ta ai cũng biết thành ngữ: “Nhàn cư vi bất thiện.” Nói cách khác, nếu chúng ta không có việc gì để làm thì quỷ sẽ giao việc cho chúng ta. Thánh Gioan Bosco không thích thời gian nghỉ hè của các em bé trai trong Nguyện Đường của cha, vì ngài biết nếu có quá nhiều thì giờ tự do thì cám dỗ sẽ đến.
  1. Hãy dùng vũ khí mà Chúa Giêsu đã dùng trong sa mạc
Cầu nguyện sốt sắng và dài lâu, thường xuyên hãm mình (ăn chay) và gần gũi với Lời Chúa qua chiêm niệm và thực hành Lời Chúa, đó là các vũ khí hiệu nghiệm để chống lại quỷ và chiến thắng nó.
  1. Thố lộ với người hướng dẫn thiêng liêng
Thánh I-Nhã cảnh báo chúng ta: quỷ thích các bí mật. Nếu một người ở trong tình trạng sầu khổ nhưng họ mở lòng ra với người hướng dẫn thiêng liêng của mình, thì họ có thể thắng chước cám dỗ. Im lặng thì cũng như giấu vết cắt hay vết thương dưới áo. Khi vết thương không được rửa sạch và tiếp xúc với không khí thì không những nó không lành, mà càng ngày nó càng bị nhiễm trùng, cho đến lúc có thể phải bị cưa tay, cưa chân. Vì thế, một khi nói ra cám dỗ của mình với người hướng dẫn thiêng liêng thì mình có thể chế ngự cám dỗ đó.
  1. Dùng các tượng ảnh thiêng liêng
Dùng với ý thức tốt, các ảnh tượng thiêng liêng có thể giúp rất lớn trong việc chống lại quỷ. Chúng ta có thể dùng tượng Thánh Bênêđictô, nước thánh…
  1. Cầu viện đến Tổng Lãnh Thiên Thần Micae
Trong cuộc chiến chống Satan, chúng ta dùng tất cả mọi vũ khí chúng ta có thể có. Chúa đã chọn Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, một thiên thần trung tín và vững vàng, tổng lãnh đạo binh thiên quốc để đẩy Luciphe và các thiên thần nổi loạn khác xuống địa ngục. Bây giờ cũng như ngày xưa, thiên thần Micae luôn uy lực.
  1. Cậy nhờ Đức Mẹ
Theo các nhà trừ quỷ, Mẹ Maria là người mà Satan sợ nhất. Mẹ Maria có nhiều tên. Dù chúng ta cầu bàu Mẹ dưới tên nào thì cũng giúp chúng ta chận được đường đi của quỷ. Con rắn, con quỷ có thể tấn công chúng ta bằng miệng lưỡi gớm ghiếc, bằng nọc độc… Nhưng nếu chúng ta cầu cứu đến Mẹ Maria, Mẹ sẽ diệt đầu nó.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch

Phút hồi tâm, một phương pháp cũ nhưng rất hiệu quả

Phút hồi tâm, một phương pháp cũ nhưng rất hiệu quả


Radio Vatican, 10-10-2014
Để sự dữ không đi vào tâm hồn, chúng ta có một phương pháp rất xưa nhưng rất hiệu quả, đó là phút hồi tâm, Đức Phanxicô đã giảng như trên trong thánh lễ sáng thứ sáu 10-10-2014 tại Nguyện đường Nhà trọ Thánh Mácta
Phúc Âm ngày hôm nay nhắc lại, quỷ luôn tìm cách đi trở lại tâm hồn chúng ta và nó không bao giờ ngừng cám dỗ con người, Đức Phanxicô khẳng định: “Quỷ rất kiên nhẫn, nó sẽ không ngừng khi nó chưa được cái nó muốn”, tâm hồn chúng ta:
“Sau khi Satan cám dỗ Chúa Giêsu trong sa mạc, Phúc Âm thánh Luca cho biết, con quỷ để Chúa Giêsu yên một thời gian nhưng trong suốt cuộc đời của Ngài, nó đã thường xuyên đi trở lại: khi thì nó đặt thử thách, khi thì nó giăng bẫy cho đến cuộc Thương Khó và cuối cùng là trên Thập Giá. “Nhưng Ngài là con Thiên Chúa, đến, đến với chúng tôi để chúng tôi tin ở Ngài”. Chúng ta biết tất cả những lời này chạm đến tâm hồn: “Nhưng bạn có khả năng không? Chứng tỏ cho tôi thấy! Không há, bạn không có khả năng. Cũng một cách đó, quỷ đã đi theo Chúa Giêsu cho đến cùng, và nó cũng làm như vậy với chúng ta.
Chúng ta phải bảo vệ tâm hồn chúng ta, nơi Chúa Thánh Thần ở – “để các thần loại khác không vào được”. Bảo vệ tâm hồn mình như mình dùng chìa khóa để khóa cửa nhà mình”. Sau đó canh chừng tâm hồn chúng ta, như người lính canh gác, ngài nhận xét: “Bao nhiêu lần chúng ta để cho những tư tưởng xấu, những xu hướng xấu, những ghen tương, những ham muốn đi vào tâm hồn chúng ta. Nhưng ai đã mở cánh cửa này? Nó vào bằng ngã nào? Nếu tôi không thấy tất cả những gì đi vào tâm hồn tôi, thì tâm hồn tôi trở nên một nơi mà mọi chuyện vào ra như chốn không người. Một tâm hồn không có gì riêng tư, một tâm hồn nơi Chúa không nói được, lại càng không được lắng nghe”.
“Và Chúa Giêsu có nói với chúng ta một cái gì khác không? Một cái gì có vẻ như hơi lạ: “Ai không cùng tôi thu góp là phân tán”. Chúa Giêsu dùng chữ “thu góp”, một tâm hồn mà chúng ta biết chuyện gì xảy ra cho nó, khi chúng ta làm một phương pháp rất xưa cũ nhưng hiệu quả của Giáo hội: phút hồi tâm. Ai trong chúng ta khi tối đến, trước khi xong một ngày, ngồi một mình và đặt câu hỏi: Chuyện gì đã xảy ra trong tâm hồn tôi ngày hôm nay? Đâu là cảm xúc trong tâm hồn tôi? Nếu chúng ta không làm phút hồi tâm như thế, chúng ta sẽ không canh chừng cũng như không bảo vệ được cho tâm hồn mình”.
Phút hồi tâm là “một ơn vì phút hồi tâm bảo vệ tâm hồn chúng ta, bảo vệ Thần Khí ở trong lòng chúng ta”:
Chúa Giêsu nói rất rõ, chúng ta biết là quỷ luôn luôn đi trở lại. Ngay cả đến cuối đời, Chúa Giêsu cũng làm gương cho chúng ta. Để bảo vệ, để chăm sóc tâm hồn chúng ta không để cho quỷ đi vào, phải biết thu góp, có nghĩa cuối ngày, ngồi thinh lặng trước chính mình, trước mặt Chúa và tự hỏi: “Ngày hôm nay chuyện đã xảy ra gì cho tâm hồn tôi? Có ai không quen biết đi vào tâm hồn tôi không? Chìa khóa có cất đúng chỗ không? Những con quỷ rất quỷ quyệt này đi vào tâm hồn chúng ta, nhưng cuối cùng, nếu chúng ta được hướng dẫn thì sự hướng dẫn này sẽ giúp chúng ta bảo vệ được bao nhiêu là sự dữ kể cả sự dữ của chính chúng ta.”
Nguyễn Tùng Lâm dịch

Đâu là các gốc rễ của cơn khủng hoảng hôn nhân và gia đình?

Đâu là các gốc rễ của cơn khủng hoảng hôn nhân và gia đình?


fr.aleteia.org, 4-10-2014
Đối với linh mục Julián Carrón, chủ tịch phong trào Hiệp thông và Giải phóng (Communion et Libération, CL), chúng ta đối diện với cơn khủng hoảng chủ yếu mang bản chất nhân loại học.
“Chính vì Thượng Hội đồng Giám mục sắp tới sẽ nâng cao tầm mức ý thức của tính thiêng liêng và bất khả xâm phạm của gia đình, nét đẹp của nó trong chương trình hoạch định của Thiên Chúa.” Đó là ước mong của linh mục Don Julián Carrón, chủ tịch Huynh đệ của Hiệp thông và Giải phóng, người đã mời tất cả thành viên của phong trào đến tham dự buổi canh thức cầu nguyện cho Thượng Hội đồng Giám mục ở Quảng trường Thánh Phêrô tối thứ bảy 4-10-2014 và ở những thành phố có tổ chức buổi canh thức này.
Cơn khủng hoảng mang tính nhân loại
Ngày 2-10-2014 vừa qua, trong cuộc phỏng vấn đăng trên báo Avvenire, linh mục Don Carrón nhắc lại nguồn gốc cơn khủng hoảng gia đình, linh mục khẳng định, “chủ yếu chúng ta đối diện với cơn khủng hoảng mang bản chất nhân loại. Trước khi mình là vấn đề trong quan hệ giữa đàn ông đàn bà, đầu tiên hết, mỗi người tự trả lời cho mình câu hỏi xưa cũ nhưng lại luôn luôn mới: tôi là ai? Khi có sự lẫn lộn về cái “tôi” thì dù các mối quan hệ chúng ta cũng đặt thành vấn đề. Trong một quan hệ tình yêu đích thực, người kia được xem như một điều tốt cao cả khi họ nhận thức có một cái gì thiêng liêng.” Có cần làm đám cưới không? Linh mục Don Carrón đề cập tiếp theo về tính bất khả phân ly của hôn nhân và giải thích: “Đây không phải chỉ là vấn đề của ngày hôm nay. Cách đây hai ngàn năm, khi Chúa Giêsu nói: “Sự gì Thiên Chúa cột, loài người không được phân chia!,” thì các môn đệ đã trả lời: “Vậy thì không nên lập gia đình”. Như thế chúng ta đừng ngạc nhiên trước những khó khăn ngày hôm nay: ngay cả các môn đệ cũng đã nghĩ đến những chuyện mà loài người không làm được. Chúa Kitô đến, chính là để những chuyện con người làm không được này thành có thể làm được. Vì thế, ngoài đời sống Kitô, tính bất khả phân ly của hôn nhân hay của một tình yêu “suốt đời”, mà chính tự nó là điều đáng mong muốn cho hai người yêu nhau, thì lại được xem như chuyện không thể làm được.”
Công việc giáo dục còn phải làm
Cuộc phỏng vấn của linh mục Don Carrón còn đề cập đến các chủ đề nóng bỏng của Thượng Hội đồng Giám mục, các chủ đề gây tranh cãi trong những tháng vừa qua: các hình thức sống chung ngoài hôn nhân, người đồng tính sống với nhau, thay đổi giới tính, vv. Linh mục Don Carrón giải thích: “Điểm khởi đầu là phải hiểu, đàng sau rất nhiều đòi hỏi này, là những đòi hỏi có tính nhân bản một cách sâu đậm: nhu cầu thương yêu, ước mong có tình mẫu tử, đi tìm căn tính. Chính ở tầm mức này mà phải trả lời, đây là cả một công việc giáo dục phải làm để giúp giáo dân hiểu bản chất sâu đậm các nhu cầu mà họ cảm nhận, để hiểu các công thức đưa ra không đủ để trả lời cho cái gì là cội nguồn của những nhu cầu này. Linh mục Don Giussani nói, giải pháp của các vấn đề do đời sống đặt ra sẽ không làm được khi đối diện trực tiếp với các vấn đề, nhưng giải pháp sẽ có được khi nghiên cứu tỉ mỉ bản chất mà đối tượng chạm trán với chúng.”
Các phương pháp mới để trao truyền tinh thần Kitô giáo
Để kết luận, linh mục Don Carron trích câu Đức Phanxicô viết trong Niềm vui Tin Mừng: “Chúng ta nên thực tế, đừng nghĩ người đối thoại của chúng ta biết tận tường những gì chúng ta nói hay họ có thể liên kết những gì chúng ta nói vào trọng tâm thiết yếu của Phúc Âm, vốn là những điều đẹp, có ý nghĩa và có sức lôi cuốn”. Vì lý do đó, linh mục Don Giussani nói tiếp, Đức giáo hoàng đã nhấn mạnh đến sự kiện phải tìm những hình thức mới, những phương pháp mới để truyền thông “cái mới vĩnh cửu của tinh thần Kitô trong một ngôn ngữ có thể hiểu được.”
Nguyễn Tùng Lâm dịch