Trang

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

LỜI CHÚA MỖI NGÀY THỨ BA TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN năm II


LỜI CHÚA MỖI NGÀY

THỨ BA TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN năm II
Bài đọc: Mic 7:14-15, 18-20; Mt 12:46-50
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ:
Làm sao để được Thiên Chúa yêu thương và trở thành người nhà của Ngài ?
Khi chứng kiến sự khôn ngoan cũng như uy quyền của Chúa Giêsu, một người cảm phục đã thốt lên: “Phúc thay dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Chúa Giêsu trả lời: “Hạnh phúc hơn cho những ai nghe và giữ Lời Thiên Chúa” (Lk 11:27-28).
Các bài đọc hôm nay muốn nhấn mạnh đến điều kiện để được Thiên Chúa yêu thương, chăm sóc, và coi như người nhà là phải nghe lời và làm theo thánh ý Thiên Chúa. Trong bài đọc I, ngôn sứ Micah cung cấp nguồn hy vọng cho con cái Israel, nếu họ muốn được Thiên Chúa xót thương và giải thoát khỏi cảnh lưu đày. Họ phải nhận ra tình yêu trung thành của Thiên Chúa và ăn năn quay về với Ngài. Trong Phúc Âm, khi được báo cáo mẹ và anh em của Chúa Giêsu đang chờ Ngài ở ngoài, Chúa Giêsu cung cấp nguồn hy vọng cho khán giả: Mẹ và anh em Ta là tất cả những ai nghe và giữ lời Ta.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm.

1.1/ Chính Thiên Chúa sẽ chăn dắt dân Ngài.
Đây là những câu cuối cùng của Sách tiên tri Micah. Giống như phần đông các Sách Ngôn Sứ, Micah tuy thấy trước việc mất nước và những ngày lưu đày sẽ không tránh khỏi, nhưng ông cũng cho dân chúng một niềm hy vọng vào tương lai, nếu họ biết ăn năn hối cải.
Ông kêu gọi dân chúng nhìn lại quá khứ để biết những gì Thiên Chúa đã làm cho họ. Biến cố Xuất Hành ra khỏi Ai-cập là biến cố biểu lộ tình thương của Thiên Chúa dành cho họ. Trong biến cố này, Thiên Chúa đã làm những điềm thiêng, dấu lạ để đưa dân Israel ra khỏi nô lệ bên Ai Cập và đem vào miền đất Canaan phì nhiêu, chảy sữa và mật. Ngài cũng đồng hành với họ suốt 40 năm trường trong sa mạc. Biến cố này đã làm cho các dân chung quanh Israel phải khiếp sợ kinh hoàng.
Nếu họ ăn năn quay về, chính Thiên Chúa sẽ là mục tử chăn dắt dân chúng là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài. Ngôn sứ đề cập đến hai vùng nổi danh mà người Do-thái quen thuộc: Bashan là ngọn núi cao nằm ở biên giới giữa Syria và Do-thái. Đây là một vùng đất màu mỡ vì sự kết tụ của đất và nhất là nước trào tràn khắp nơi. Nơi đây, nước từ trên núi tuyết của Bashan chảy xuống kết hợp với những sông của Syria trước khi tràn vào Biển Hồ Galilee. Bashan nổi tiếng về gỗ cây sồi, lý tưởng cho việc trồng lúa mì và chăn nuôi. Xuôi xuống miền Nam dọc theo sông Jordan là Gilead, vùng Transjordan. Vùng này cũng nổi tiếng về cây sồi, thông, và rất thích hợp cho việc chăn nuôi. Ngày nay, du khách đi dọc theo vùng này có thể thấy những cánh đồng chuối nối tiếp nhau.

1.2/ Thiên Chúa trung thành yêu thương cho dù con người phản bội.
(1) Thiên Chúa phải sửa phạt để con người biết nhận ra tội lỗi và quay trở về với Ngài, chứ không phải để tiêu diệt. Một khi con người đã nhận ra và quay trở lại, Thiên Chúa sẽ nguôi cơn giận và cứu họ, cho dù chỉ còn một số nhỏ còn sót lại.
(2) Ngài là Thiên Chúa của thương sót: Như một người cha, Thiên Chúa không vui mừng gì khi thấy con mình quằn quại trong đau khổ. Ngài cũng hiểu hoàn cảnh của con người: khi họ còn mang thân xác yếu đuối, tội lỗi là điều khó tránh khỏi. Điều cần thiết là phải biết nhận ra tội lỗi và thống hối ăn năn. Khi con người đã biết ăn năn quay về, Thiên Chúa sẽ tha thứ tất cả tội lỗi và phục hồi quyền làm con cho con người. Ngôn sứ diễn tả tình thương tha thứ của Thiên Chúa cho dân chúng: “Người sẽ lại thương xót chúng ta, tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.”
(3) Lời Thiên Chúa hứa với các tổ phụ Ngài sẽ thi hành: “Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Jacob, và tình thương cho Abraham, như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.”

2/ Phúc Âm: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?"

2.1/ Thi hành thánh ý Thiên Chúa là cách thức để gia nhập gia đình Thiên Chúa.
Khi Chúa Giêsu đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy." Người bảo kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Bất cứ ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."
Khi nói những lời này, Chúa Giêsu không có ý khinh thường Mẹ Ngài hay mối liên hệ gia đình; nhưng Ngài muốn nhấn mạnh 2 điểm:
(1) Mọi người đều có thể trở thành phần tử của gia đình Thiên Chúa, nếu họ nhận ra và thực thi thánh ý của Thiên Chúa.
(2) Cách trở thành phần tử trong gia đình Thiên Chúa khác với cách của người đời. Theo cách của người đời, một người trở thành phần tử trong gia đình, hoặc bằng cách sinh ra trong gia đình, hoặc do gia trưởng trong gia đình nhận làm con nuôi (Jn 1:13). Theo cách của Thiên Chúa, một người trở thành con Thiên Chúa bằng cách làm theo thánh ý Thiên Chúa; hay một cách rõ nét hơn: bằng cách tin vào Đức Kitô là Con Thiên Chúa (Jn 1:12).

2.2/ Đức Mẹ là người thi hành thánh ý Thiên Chúa cách trọn vẹn: Giống như Chúa Giêsu, cả cuộc đời của Đức Mẹ là làm theo thánh ý Thiên Chúa. Chúng ta có thể trưng dẫn ba nét chính:
(1) Trong biến cố Truyền Tin: Khi sứ thần Gabriel hiện đến báo tin về Kế Họach Cứu Độ của Thiên Chúa. Mặc dù Mẹ đã khấn giữ mình đồng trinh; nhưng sau khi đã nhận ra thánh ý của Thiên Chúa, Mẹ đã khiêm nhường thưa với sứ thần lời Xin Vâng: "Này tôi là tôi tớ Chúa, xin làm cho tôi như lời sứ thần truyền" (Lk 1:38).
(2) Tại tiệc cưới Cana: Khi nhận ra sự lúng túng của đôi tân hôn vì hết rượu, Mẹ đến kêu cầu với Chúa: "Họ hết rượu rồi!" Mặc dù Chúa nói với Mẹ: "Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến;" Mẹ vẫn căn dặn gia nhân: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo" (Jn 2:4-5).
(3) Khi tìm thấy Chúa Giêsu trong Đền Thờ: Sau ba ngày vất vả tìm thấy Chúa Giêsu đang ngồi giữa các thầy giáo và đàm thoại với họ, mẹ Người nói với Người: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!" Người đáp: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?"
Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nazareth và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng (Lk 2:48-51).

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Thiên Chúa luôn trung thành yêu thương dù con người bất trung phản bội. Nếu chúng ta biết ăn năn quay về, Ngài sẵn sàng giơ hai tay để đón nhận chúng ta như những người con.
- Chúng ta trở thành con cái Thiên Chúa vì tin tưởng và làm theo thánh ý Ngài, chứ không phải vì liên hệ máu mủ hay vì bất kỳ lý do nào khác.
Lm.An-tôn Đinh Minh Tiên, OP.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét