Tập 4: Regula Pastoralis, cuốn sách của vị Giáo hoàng sợ làm Giáo hoàng.
(Series viết về Grêgôriô Cả · Tiến sĩ Hội Thánh thứ 1)
Có một kiểu sợ rất lạ. Không phải sợ thi rớt, sợ thất nghiệp, sợ bị bỏ lại phía sau. Mà là sợ được trao một điều người khác cho là đẹp.
Một cha trẻ vừa được giao phụ trách giới trẻ giáo phận. Một thầy chủng sinh bắt đầu được mời chia sẻ nhiều hơn. Một nữ tu trẻ được đặt vào vị trí phụ trách một cộng đoàn nhỏ. Một bạn giáo dân mới ngoài hai mươi, làm nội dung Công giáo trên mạng, bỗng thấy có người hỏi lời khuyên như thể mình biết đường cho đời họ. Ban đầu, những chuyện như thế đi kèm cảm giác được tin tưởng, được nhìn thấy, được giao việc. Nhưng chỉ cần đi thêm vài bước, ánh sáng trên sân khấu bắt đầu đổi màu.
Người ta nhận ra: có những vai trò nhìn từ xa rất đẹp, nhưng đứng vào rồi mới thấy tay mình run.
Đó là cánh cửa tốt nhất để bước vào Regula Pastoralis, nhan đề Latinh của tác phẩm mà tiếng Anh thường gọi là The Book of Pastoral Rule hay Pastoral Rule, mình tạm dịch là Sách Luật Mục Tử , của thánh Grêgôriô Cả. Không phải bằng một bài giới thiệu lịch sử khô khan hay lời quảng bá “kinh điển nên phải đọc”, mà bằng cảm giác rất người này: một người được trao trách nhiệm thiêng liêng rồi chợt hiểu rằng mình có thể làm hại người khác nhiều hơn mình tưởng.
Chính từ chỗ đó, cuốn sách này ra đời.
Trong lời tựa, Grêgôriô nói thẳng với Giám mục Gioan thành Ravenna rằng ngài từng muốn “ẩn mình” để trốn khỏi gánh nặng mục vụ. Và vì có nhiều người vẫn nghĩ gánh nặng ấy nhẹ nên ngài viết ra “đánh giá riêng” của mình về sức nặng đó: ngài muốn người chưa mang trách nhiệm thì đừng tìm nó một cách bất cẩn, còn người đã tìm và đã nhận rồi thì biết run. Chỉ điều này thôi cũng đủ làm người đọc dừng lại: một giáo hoàng mở đầu tác phẩm lớn nhất của mình không bằng sự tự tin, mà bằng thú nhận đã từng muốn trốn.
Sách Luật Mục Tử được viết vào đầu triều giáo hoàng của Grêgôriô, đúng lúc ngài đang đối diện trực tiếp với chức vụ cao nhất trong Giáo Hội Tây phương. Học giả Tin Lành thế kỷ 19 Philip Schaff, một sử gia và thần học gia lớn, biên tập bộ Nicene and Post-Nicene Fathers, ghi nhận rằng tuy sách được đưa vào hình thức hoàn chỉnh ở giai đoạn này, nội dung là kết tinh của một quá trình suy nghĩ rất dài từ thời Grêgôriô còn viết bộ chú giải Moralia in Job (Suy tư luân lý về sách Gióp). Nói cách khác, đây không phải phản ứng bốc đồng, mà là thao thức âm ỉ: ai nên cầm quyền thiêng liêng, sống thế nào khi đã cầm quyền, dạy thế nào để lời nói có trọng lượng, và làm sao sau cùng không bị chính việc tốt giết chết vì kiêu ngạo.
Grêgôriô chia Sách Luật Mục Tử thành bốn phần rất rõ: một người đến với trách nhiệm mục tử bằng con đường nào; nếu đã đến thì phải sống ra sao; nếu sống tốt thì phải dạy thế nào; và nếu đã dạy đúng thì mỗi ngày phải nhớ đến sự yếu đuối của mình, kẻo tự cao phá hỏng mọi điều tốt đã làm. Chỉ cần nhìn khung đó, ta thấy ngay đây không chỉ là “cẩm nang cho giám mục”, mà là một bản đồ của quyền lực thiêng liêng: ai được nâng lên, phải sống thế nào, nói điều gì, và giữ mình ra sao khi đã ở vị trí ảnh hưởng.
Chính chỗ này làm cuốn sách đột nhiên trở nên rất hiện đại.
Ngày nay, người chạm vào linh hồn người khác không chỉ là giám mục hay linh mục. Đó có thể là một sơ trẻ đang đồng hành với em nội trú. Một trưởng nhóm sinh viên Công giáo. Một giáo lý viên được bọn nhỏ rất quý. Một người làm podcast đạo. Một TikToker Công giáo chuyên nói về chữa lành. Một người được gọi là “anh trưởng”, “chị leader”, “cha trẻ rất gần gũi”, “sơ nói đúng tâm lý giới trẻ”. Hình thức thay đổi, nhưng điều Grêgôriô thấy thì vẫn còn nguyên: có những người bước vào chỗ ảnh hưởng người khác trước khi họ hiểu ảnh hưởng ấy nặng đến đâu.
Vì thế, Sách Luật Mục Tử không nên được đọc như một văn bản cổ dành cho một mô hình Giáo Hội đã qua. Schaff nhận định đây là tác phẩm “xứng đáng với danh tiếng xưa”, “tốt nhất trong loại của nó” và “hữu ích cho mọi thời đại”, chính vì Grêgôriô nhìn mục tử không chỉ như nhà quản trị, mà như thầy dạy và thầy thuốc của linh hồn, người phải biết những bệnh tinh thần khác nhau để chữa đúng từng trường hợp. Nói ngôn ngữ hôm nay, ngài đang bàn về điều nguy hiểm nhất của leadership thiêng liêng: không phải quản trị tài nguyên, mà là chạm vào trái tim, lương tâm, ký ức, vết thương và hướng đi của người khác.
Lý do Grêgôriô viết sách vì thế cũng rõ hơn. Ngài không muốn thêm một tầng lý thuyết cho Giáo Hội. Ngài viết vì thấy quá nhiều người đánh giá thấp một thực tại lẽ ra phải được nhìn bằng nỗi sợ lành mạnh: người muốn dạy điều mình chưa học, muốn dẫn người khác khi chính mình chưa đi vững, muốn đứng ở nơi dễ được nhìn thấy mà không hiểu cái giá của việc đứng đó. Nếu nói bằng ngôn ngữ bây giờ, cuốn này giống một “cẩm nang chống ngây thơ” cho bất cứ ai muốn làm leader thiêng liêng.
Điều đẹp là Grêgôriô không viết bằng giọng cay đắng, cũng không khinh thường vai trò mục tử. Chính vì ngài nhìn nó quá nghiêm túc nên mới sợ nó. Có những người không sợ quyền lực vì họ chưa nhìn đủ gần. Grêgôriô sợ vì ngài đã nhìn quá gần: ngài biết một lời khuyên tệ có thể đẩy một người đi sai nhiều năm; một đời sống giả có thể làm đục nước người khác đang uống; một người ở vị trí thiêng liêng mà sống lệch có thể gây hại rộng hơn nhiều so với một người bình thường, vì người ta sẽ bắt chước điều họ thấy nơi người ấy.
Nếu chỉ nói: “Grêgôriô là giáo hoàng thế kỷ VI, ngài viết cho giám mục”, đa số người trẻ sẽ để cuốn sách nằm im trên kệ. Nhưng nếu nói thế này thì khác: có một người cách chúng ta hơn một thiên niên kỷ rưỡi đã thấy rất rõ những gì đang diễn ra trong các nhóm sinh viên, nhà dòng, giáo xứ, lớp giáo lý, nền tảng nội dung, và cả trong cái tôi của những người thích được giao việc. Ngài thấy người ta muốn dạy điều mình chưa sống, thích chỗ đứng hơn gánh nặng, gọi một điều là “sứ vụ” trong khi bên dưới là nỗi đói được công nhận, nghĩ mình phục vụ Chúa nhưng thật ra đang dựng một phiên bản đạo đức của chính mình để người khác ngưỡng mộ.
Ngay trong nguồn gốc của nó, Sách Luật Mục Tử đã có một lực hút mạnh: một người từng muốn trốn khỏi trách nhiệm mục tử lại viết nên cuốn sách quan trọng nhất về trách nhiệm mục tử. Câu chuyện ấy tự nó đã đủ giữ người đọc lại. Nó cho thấy ngay từ đầu cuốn này không được viết bởi một người mê quyền, mà bởi một người sợ quyền lực thiêng liêng đến mức muốn người đến sau đừng ngây thơ bước vào.
Ở điểm này, Grêgôriô gần với trải nghiệm của rất nhiều người trẻ. Có bạn muốn làm trưởng nhóm vì yêu cộng đoàn, nhưng dần dần sống bằng phản ứng của người khác. Có thầy hoặc sơ trẻ ban đầu rất quảng đại, nhưng sau vài năm phục vụ thì cảm thấy tâm hồn bị xé nhỏ vì quá nhiều việc, quá nhiều vai, quá nhiều kỳ vọng. Có người làm nội dung Công giáo bắt đầu bằng thiện ý, nhưng càng nhiều người nghe càng khó giữ mình không sống vì lượt xem. Có người chưa hề giữ vai trò chính thức nào, nhưng bằng lời nói, cách hiện diện hoặc nội dung mình tạo ra, đã trở thành người định hình đức tin của người khác mà không nhận ra.
Sách Luật Mục Tử bước vào chính những chỗ đó. Nó không chỉ hỏi: “Ai được làm mục tử?” Nó hỏi sâu hơn: “Ai đang chạm vào linh hồn người khác? Và nếu đã chạm, người ấy có biết mình đang làm gì không?”
Schaff ghi lại hành trình tiếp nhận mạnh mẽ của cuốn sách: nó được gửi sang Tây Ban Nha, được dịch sang tiếng Hy Lạp theo yêu cầu hoàng đế Maurice, được vua Alfred Đại đế chuyển sang tiếng Anglo-Saxon, và thời Charlemagne, nhiều công đồng ở Tây Âu yêu cầu các giám mục phải học sách này. Điều đó cho thấy Giáo Hội không coi đây là một tác phẩm đạo đức để đọc cho hay, mà như một cuốn phải đặt vào tay những người sắp mang trách nhiệm: trước khi giao linh hồn người khác cho một người, hãy bắt người đó đọc Grêgôriô.
Thế hệ hôm nay cũng cần một trực giác tương tự, chỉ là trong bối cảnh khác. Trước khi một bạn trẻ cầm micro nói về Chúa trước hàng trăm người, trước khi một người đồng hành với vết thương tinh thần của người khác, trước khi một tu sĩ trẻ trở thành gương mặt dẫn dắt, trước khi một người làm nội dung Công giáo tin rằng mình có thể chữa lành thế hệ bằng vài video ngắn, có lẽ cũng cần một ai đó đặt vào tay họ cuốn sách này và nói: đọc đi, để biết công việc ấy nặng đến đâu.
Grêgôriô không muốn làm người đọc nản. Ngài muốn họ tỉnh. Ngài muốn người đến với trách nhiệm mục tử không như người bước lên sân khấu, mà như người bước vào phòng phẫu thuật, nơi chỉ một cử động sai cũng có thể làm người khác chảy máu. Ngài muốn ai chưa sẵn sàng thì dừng lại sớm hơn, để khỏi làm hại người khác và làm hỏng chính mình; và sâu xa hơn, ngài muốn giữ cho sự thánh thiêng của việc chăm sóc linh hồn không bị những người hấp tấp làm thành rẻ.
Cuốn sách này xứng đáng được mở lại hôm nay, không phải vì nó cổ, vì tác giả là giáo hoàng hay vì nó nổi tiếng trong lịch sử Giáo Hội, mà vì nó chạm đúng một căn bệnh của thời đại: quá nhiều người muốn ảnh hưởng người khác trước khi học cách run sợ trước ảnh hưởng ấy.
Và chúng ta sẽ khám phá cuốn sách này qua các tập tiếp theo nhé.
(Còn tiếp...)
-John Phạm-