Trang

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

VÌ SAO NGƯỜI LỚN TUỔI VẪN CẦN ĐƯỢC VUI ĐÙA

 

VÌ SAO NGƯỜI LỚN TUỔI VẪN CẦN ĐƯỢC VUI ĐÙA

avatarChuyển ngữ: Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
WHĐ (22/5/2026) - Đôi khi, món quà quý giá nhất ta có thể dành cho những người thân lớn tuổi chính là cho họ được tiếp tục hồn nhiên, tò mò và giữ nguyên niềm háo hức trước cuộc sống.

Mẹ tôi năm nay 80 tuổi, một hôm bà gọi điện thoại cho tôi khi bà đang đi nghỉ và tản bộ dọc bờ biển. Trong lúc trò chuyện, bà bất chợt thú nhận rằng bà có một thôi thúc kỳ lạ đó là muốn bước đi trên một bức tường nhỏ cao gần 2 tấc chạy dọc lối đi.

Rồi bà ngập ngừng: “Chắc nhìn mẹ sẽ ngớ ngẩn lắm!”

Ấy vậy mà thật buồn cười, ngay lúc đó bà lại nhìn thấy bố tôi ở phía trước đang vui vẻ giữ thăng bằng bước đi trên chính bức tường ấy.

“Thế thì cứ làm đi!” tôi nói với bà, y chang kiểu lời khuyên mà ngày xưa bà từng dành cho tôi. “Bỏ lỡ cơ hội ấy mới thật sự đáng tiếc hơn nhiều”.

Suy cho cùng, đây cũng chính là người phụ nữ mà thuở nhỏ từng tung tăng bước dọc theo một bờ kè cảng biển thực sự nguy hiểm mà chẳng hề nghĩ ngợi hay do dự chút nào.

Có điều gì đó trong câu trả lời của tôi dường như đã mở ra thêm một lời thú nhận nhỏ khác, trong đó, tôi nghe thấy cả nỗi hoài niệm lẫn khát khao giản đơn là được vui đùa.

“Mẹ cũng muốn có một cái xích đu ngoài vườn”, bà thừa nhận.

Và thật lòng mà nói, tại sao lại không chứ? Thế là tôi nói với bố tôi, vốn là người rất khéo tay với chuyện sửa chữa, rằng khi về nhà, bố hãy lấy đồ nghề ra và đóng cho mẹ một cái xích đu!

Câu chuyện ấy cứ ở lại trong tôi khá lâu, khiến tôi suy nghĩ miên man về quá trình lão hoá. Có điều gì đó thật buồn nơi khoảnh khắc vô hình mà nhiều người dường như bước qua khi tuổi tác ngày một chồng chất, khi họ bắt đầu lặng lẽ từ chối những niềm vui nho nhỏ chỉ vì cảm thấy tuổi tác không cho phép mình làm như thế. Ở một đoạn nào đó của cuộc đời, xã hội đã âm thầm dạy người lớn tuổi rằng họ phải luôn chín chắn. Cẩn trọng. Điềm đạm. Thực tế.

Dĩ nhiên, tuổi già đi kèm với những thực tế không thể tránh khỏi. Cơ thể chậm lại. Năng lượng thay đổi. Những vấn đề sức khỏe bắt đầu xuất hiện. Và thật dễ hiểu, gia đình cũng trở nên bảo bọc họ nhiều hơn. Nhưng trong nỗ lực giữ cho những người thân lớn tuổi được an toàn, đôi khi chúng ta vô tình gửi đi một thông điệp khác: rằng sự hồn nhiên, ngẫu hứng, tò mò và tinh thần phiêu lưu giờ đây chỉ còn thuộc về thế hệ trẻ.

Hãy ôm lấy đứa trẻ bên trong mình!

Nhưng có lẽ một trong những món quà quý giá nhất chúng ta có thể trao cho những người thân lớn tuổi là cho phép họ không thu mình lại về mặt cảm xúc khi già đi. Dĩ nhiên, không phải sự trẻ con mà là nét hồn nhiên như trẻ nhỏ. Và sự khác biệt này rất quan trọng.

Tự bản chất, trẻ con luôn biết đùa vui với những điều nhỏ bé. Chúng bước đi trên mép tường chỉ vì thấy thích thú. Chúng đu xích đu thật cao để cảm nhận gió lướt qua mặt, và đôi khi còn thấp thỏm tưởng tượng rằng mình có thể bay vọt qua thanh ngang phía trên. Chúng cười vang. Chúng luôn tò mò. Chúng lắng nghe tiếng chim hót, ngắm những đám mây có hình thù kỳ lạ, nhận ra những chi tiết nhỏ bé mà người lớn đi ngang qua chẳng hề để ý.

Và theo nhiều nghĩa, đời sống Kitô hữu từ lâu vẫn luôn trân trọng chính những phẩm chất ấy. Chính Đức Kitô đã dạy các môn đệ phải trở nên “như trẻ nhỏ”, không phải trong sự non nớt, mà trong sự cởi mở, tín thác, khả năng ngỡ ngàng và vui tươi. Có lẽ việc già đi một cách đẹp đẽ không phải là đánh mất những điều ấy, mà là biết gìn giữ chúng.

Điều này có thể mang nhiều hình thức khác nhau tùy từng người. Với người này, có thể đơn giản là khuyến khích họ đứng dậy khiêu vũ trong đám cưới gia đình thay vì ngồi yên ở một góc phòng. Với người khác, có thể là mua màu vẽ ở tuổi 85, cầm súng nước nghịch với lũ cháu, chọn đường vòng để về nhà rồi cố tình đi lạc, cho vịt ăn, hát thật to trong xe, hoặc cuối cùng cũng đồng ý với việc có cái chiếc xích đu ngoài vườn.

Trân trọng những niềm vui giản dị

Điều quan trọng không phải là việc giả vờ rằng tuổi già không tồn tại. Cũng không phải việc ép người cao tuổi phải cố giữ vẻ trẻ trung một cách gượng gạo trong một nền văn hóa vốn đã quá ám ảnh với việc chống lão hóa. Thực tế, nhiều người lớn tuổi lại sở hữu điều mà thế hệ trẻ thường thiếu hẳn: một góc nhìn sâu sắc về cuộc đời, lòng biết ơn, sự kiên nhẫn, và khả năng tận hưởng trọn vẹn những niềm vui giản đơn.

Nhưng niềm vui vẫn cần được nuôi dưỡng.

Và đôi khi, điều những người thân lớn tuổi cần chỉ đơn giản là một sự nhắc nhở dịu dàng rằng niềm hân hoan vẫn còn dành cho họ. Rằng họ vẫn được phép vui chơi, thử những điều mới, cười thật thoải mái, hay chênh vênh bước trên bức tường nhỏ bên bờ biển mà không phải lo mình trông lố bịch.

Bởi có lẽ, một trong những bi kịch âm thầm nhất của tuổi già không phải là việc già đi, mà là khi người ta bắt đầu tin rằng cảm giác ngỡ ngàng trước cuộc sống không còn dành cho mình nữa.

Thế nhưng, một trong những người lớn tuổi đẹp nhất lại chính là những người không chịu khuất phục trước cám dỗ ấy. Những “siêu cao niên” vẫn còn biết ngỡ ngàng trước hoa lá. Vẫn mỉm cười vẫy tay với những chú chó ngoài phố. Vẫn diện nguyên một bộ đồ màu hồng. Vẫn chân trần nghịch nước biển. Vẫn giữ được một sự nhẹ nhàng, thanh thản trong tâm hồn bất chấp mọi điều cuộc sống đã đặt lên vai họ.

Và có điều gì đó thật sâu sắc và đầy hy vọng trong cách già đi như thế. Có lẽ bởi niềm vui, sự tò mò và khả năng kinh ngạc chưa bao giờ thực sự là dấu hiệu ban đầu của tuổi trẻ. Chúng là dấu hiệu của một tâm hồn vẫn còn sống động.

Còn bây giờ, tôi sẽ gọi video cho bố xem cái xích đu ấy đã được làm và dựng xong chưa!

Tác giả: Cerith Gardiner (aleteia.org)

TRUYỀN GIÁO BẰNG NGHỆ THUẬT: CHUYẾN HÀNH HƯƠNG CỦA TÂM HỒN

 

TRUYỀN GIÁO BẰNG NGHỆ THUẬT: CHUYẾN HÀNH HƯƠNG CỦA TÂM HỒN

avatarChuyển ngữ: Ánh Quang
WGPBC (13/5/2026) - Bài viết mở ra một hành trình chiêm ngưỡng nghệ thuật thánh tại Bảo tàng Vatican, qua cái nhìn của Barbara Jatta. Từ vẻ đẹp của Đức Maria, các nữ tiên tri đến những tác phẩm cổ điển, bài viết cho thấy nghệ thuật không chỉ gìn giữ di sản, mà còn trở thành con đường loan báo Tin mừng.

Tác phẩm đầu tiên Barbara Jatta chọn để giới thiệu cho chúng tôi là một bức linh ảnh icon nhỏ, có kích thước chỉ 24x18 cm. Nó nhỏ đến nỗi dường như bị mất hút trong hàng loạt những tác phẩm được trưng bày tại Bảo tàng nghệ thuật Vatican, nơi có khoảng 150.000 tác phẩm lớn nhỏ được trưng bày trong một không gian dài tới 7km. Bức hoạ mà bà ấy muốn giới thiệu được đặt tại phòng Trưng bày nghệ thuật của Bảo tàng Vatican, một trong những căn phòng được xây dựng từ thế kỷ XV. Bức hoạ đó là bức Madonna and Child, đặt nằm giữa Thánh Đaminh và Thánh Catherine thành Alexandria, được cho là của danh hoạ Fra Angelico, có niên đại khoảng những năm 1453.

Hành trình của chúng tôi với Giám đốc Viện Bảo tàng Vatican, người nữ đầu tiên giữ chức vụ này, bắt đầu. Chúng tôi đã ngỏ lời đề nghị bà chọn lọc một số tác phẩm, với đối tượng là nữ giới, mà bà ấy đặc biệt yêu thích, giúp chúng tôi có thể chiêm ngưỡng, như là một tấm bản đồ của tâm hồn. Và chúng tôi đã bắt đầu với bức tranh của Fra Angelico. “Bức tranh luôn làm tôi xúc động”. Bà giải thích, “bởi vì Đức Trinh Nữ luôn là một người nữ rất đôn hậu, nhưng ở thời điểm đó, Mẹ thực sự mạnh mẽ”. Nếu để ý, chúng ta thấy ánh mắt Đức Maria không nhìn Hài Nhi, nhưng đang nhìn người xem. “Nó chỉ là một tác phẩm nhỏ. Tuy nhiên, đây lại là một trong những tác phẩm mà Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đặc biệt tôn kính. Gần đây, chúng tôi thường gửi nó đến Warrsaw để trưng bày vào những dịp kỷ niệm ngày sinh nhật của ngài và nó đã được chọn để làm hình bìa cuốn Catalog triển lãm. Bức tranh này là một trong những tác phẩm tôi thích nhất nơi đây”.

Tiếp xúc với Barbara Jatta, chúng tôi thấy bà là một phụ nữ dịu dàng, nhưng cũng rất mạnh mẽ, dù bà luôn có những ngày làm việc dài và căng thẳng, cũng như bận rộn giữa công việc và gia đình. Bà có chồng là một bác sĩ y khoa (“Tôi may mắn vì anh ấy đã nâng đỡ tôi rất nhiều khi các con còn nhỏ”) và ba đứa con, bây giờ chúng đã lớn (Đứa lớn nhất 30 tuổi, đứa thứ hai 28 và đứa út 19 tuổi). “Tôi nghĩ mọi người đều phải là chính mình. Thật rõ ràng rằng khi bạn đóng vai trò như tôi, bạn phải yêu bản thân mình một chút… Tuy nhiên, quan trọng là không đánh mất căn tính của mình. Tôi nhớ ngay khi tôi được bổ nhiệm, một quản lý cấp cao của một công ty Mỹ đã nói với tôi rằng: ‘Hãy luôn nhớ bạn là ai, chứ không phải bạn là gì?’”

Tất nhiên, không hề dễ dàng khi làm việc trong một môi trường mà phần lớn là đàn ông. “Nhưng không phải tất cả đều là nam – bà chỉ ra – Khi tôi bắt đầu làm việc tại Thư viện Vatican, 26 năm trước, chỉ có 3 người nữ, còn lại là nam. Nhưng khi tôi nghỉ việc, 50% nhân viên là nữ giới. Khi tôi chuyển đến làm việc tại Bảo tàng, 5 năm trước đây, gần 800 nhân viên thì 50% cũng là nữ. Cũng giống mọi nơi khác, điều quan trọng là cần gạt bỏ sự khác biệt giới tính để đề cao tính chuyên nghiệp. Và về khía cạnh này, ở Vatican, không có sự phân biệt đối xử”. Bà chỉ vào người đứng đầu Văn phòng Báo chí, người đang đứng bên cạnh bà. “Lucina Vattuone, một phụ nữ, là một ví dụ điển hình, cô đang đảm nhận một chức vụ quan trọng. Một người đàn ông làm đại diện cho tôi trong văn phòng khoa học và tôi chọn anh ấy vì tôi nghĩ rằng anh ấy là người phù hợp nhất. Khi tôi chọn người đứng đầu phòng nghiên cứu phục chế các bức tranh, tôi chọn một phụ nữ, bởi vì sự chuyên nghiệp của cô ấy”.

Chúng tôi tiếp tục hành trình. Barbara Jatta nói tiếp: “Về Fra Angelico, chúng tôi có một nhà nguyện tuyệt vời, nơi được phủ hoàn toàn bằng các tác phẩm của ông. Lộng lẫy nhưng rất gần gũi”. Nó được đặt tại trung tâm của Điện Tông toà. Đó là Nhà nguyện Niccolina, được đặt tên theo Đức Nicholas V, người đã cho phép xây dựng Nhà nguyện này. Tuy nhiên, hiện tại, nó không nằm trong lịch trình tham quan thông thường, vì nó quá nhỏ để bảo đảm khoảng cách giữa các du khách. Sau khi đi dọc một lối đi như mê cung, chúng tôi đối diện với một cánh cửa nhỏ. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, chúng tôi như được tắm mình trong dòng thác ánh sáng vàng lung linh. Nhà nguyện đã được dâng hiến cho Thánh Stephanô và Lôrensô. Ngay khi bước vào, phía bên phải, trong phần hình bán nguyệt ở khu vực trung tâm, có một bức bích họa vẽ lại “Diễn từ của Thánh Stêphanô và cuộc tranh luận trước Hội đồng Do Thái”. Thánh nhân đứng đối diện với một nhóm phụ nữ đang ngồi để nghe ngài diễn thuyết. Khuôn mặt của họ mang những biểu cảm khác nhau, có người chăm chú, có người xao lãng. Ở phía sau là những người đàn ông.

“Trong hai mươi năm làm việc tại Thư viện,” vị giám đốc nói, “việc thi hành sứ mạng của tôi nơi đây đã được 5 Hồng y và 3 Tổng trưởng ghi nhận. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bị phân biệt đối xử vì là phụ nữ. Ngay từ khi tôi đến đây, tôi đã cảm nhận được điều đó, dù đôi khi tôi nhận ra mình thuộc về thiểu số. Cách đây không lâu, chúng tôi có một cuộc họp tại Phủ Thống đốc Tòa thánh, và tôi là người phụ nữ duy nhất. Thêm nữa, trong lần đầu tiên tôi dự buổi tiếp kiến chung với Đức Giáo hoàng vào dịp Giáng sinh, khi ngài nói “anh chị em”, mọi người quay sang nhìn tôi vì bởi chỉ có tôi là phụ nữ. Tuy nhiên, những năm gần đây, mọi thứ đã thay đổi. Xét cho cùng, Vatican cũng phản chiếu xã hội ngày nay. Gần đây, vào tháng 11, Đức Phanxicô đã bổ nhiệm Sơ Raffaella Petrini làm Tổng Thư ký Phủ Thống đốc, và bà cũng là người phụ nữ đầu tiên giữ vị trí này.

Bây giờ, chúng tôi tiến vào Nhà nguyện Sistine. Nhưng chúng tôi không thể dừng lại để ngắm bức hoạ Cuộc phán xét cuối cùng. Thay vào đó, Barbara Jatta giới thiệu cho chúng tôi bức bích hoạ Sibyls – Các Nữ Tiên Tri của danh hoạ Michaelangelo. Hình tượng các nữ tiên tri uy nghi được phác hoạ rất sống động. Bức hoạ có niên đại khoảng giữa những năm 1508 và 1512. Bà giải thích: “Các nữ tiên tri luôn làm tôi ấn tượng mạnh, bởi họ là những sứ giả Tin mừng và thật uy nghi. Nếu các bạn để ý, họ có những đường nét của nam giới. Hãy nhìn nữ tiên tri Delphic, hay nữ tiên tri Libyan, những hình tượng tuyệt vời và sắc sảo. Những người phụ nữ thường là những người tinh tế, luôn nói và biết trước”. Chúng tôi dừng lại, tập chú vào nữ tiên tri Delphic. Bà cầm một cuộn sách trong tay, nhưng đầu lại quay theo chuyển động của cơ thể. Có điều gì đó hoặc ai đó đã khiến bà mất tập trung, dù trước đó bà đang định đọc cuốn sách.

Chúng tôi trở lại Phòng Trưng bày Nghệ thuật của Bảo tàng Vatican. Trong căn phòng phía sau, phòng số 8, vị giám đốc giới thiệu cho chúng tôi bức hoạ Đức Mẹ Foligno của Raphael. Bà giới thiệu: “Nó là một kiệt tác nghệ thuật, vừa có nét nghệ thuật Venetian[1], vừa mang tính tạo hình mạnh mẽ của Michelangelo, toát lên sự dịu dàng vô hạn. Trong tranh, đôi mắt Đức Mẹ ánh lên niềm xúc động”. Sau đó, vị giám đốc chia sẻ: “Được bao quanh bởi vẻ đẹp thánh thiện nơi đây, là một đặc ân lớn lao, một phước lành đối với tôi. Những tác phẩm tiếp thêm năng lượng cho tôi. Đúng như Đức cố Giáo hoàng Phanxicô đã nói với tôi cách đây không lâu, rằng nghệ thuật có thể giúp chúng ta hướng về trời cao. Lẽ dĩ nhiên, khó khăn không biến mất, nhưng phần thưởng cũng ở chính nơi đây. Chính cái đẹp nơi đây tăng thêm sức mạnh cho tôi để tôi tiếp tục đam mê. Đồng thời, với ý thức trách nhiệm, tôi luôn cố gắng tận tâm với vai trò quan trọng luôn đòi hỏi sự tinh tế này. Đó là một trách nhiệm gìn giữ và chia sẻ không chỉ giá trị của các di sản, nhưng còn là cơ hội để chia sẻ đức tin Kitô giáo”.

Chúng tôi đã hỏi bà làm cách nào để đức tin và nghệ thuật có thể dung hoà với nhau. Bà giải thích: “Đây là những bảo tàng mang đậm đặc tính Kitô giáo mà chiều kích loan báo Tin mừng được đặt lên hàng đầu. Tôi là một sử gia nghệ thuật, nhưng ở đây, cái nhìn phải khác. Để tôi lấy ví dụ nhé: Tôi là một thành viên trong nhóm các giám đốc của các bảo tàng quốc tế, bao gồm Louvre, National Gallery và nhiều nơi khác nữa. Những gì được thực hiện nơi đây không chỉ là một công việc mang tính nghệ thuật hay giảng dạy lịch sử, nhưng còn là thực hiện sứ mạng loan báo Tin mừng bằng nghệ thuật. Đức Piô XI đã nhận ra điều này, khi ngay sau Hiệp ước Lateran năm 1929, ngài đã thiết lập Uỷ ban xây dựng để cho phép xây dựng một lối dốc dẫn vào cổng chính, để khách du lịch có thể đi vào trực tiếp từ nước Ý. Từ năm 1932, bất cứ ai cũng có thể mua vé để đi vào cách dễ dàng. Trong khi, trước đó, bạn phải đi qua Cung điện, và các Bảo tàng chỉ được mở cho các nhà ngoại giao và các nhà nghiên cứu. Là một con người của văn hóa và đức tin, Đức Piô XI đã nhận ra tiềm năng tuyệt vời để loan báo Tin mừng nhờ các bộ sưu tập nơi đây”.

Trong khúc huy hoàng của vẻ đẹp nơi đây, người nữ nằm ở trung tâm. “Không nghi ngờ khi khẳng định những bức tượng chân dung người nữ thực sự ấn tượng trong số tất cả mọi tác phẩm nơi đây. Chúng ta biết, Đức Trinh Nữ Maria luôn là một hình ảnh tiêu biểu nhất trong nghệ thuật Kitô giáo. Trong một số trường hợp, thậm chí còn nổi bật hơn cả Đức Kitô. Nhưng trong thời Cổ đại, hình tượng người nữ đã thường được đề cao nơi các bức tượng Thần Vệ Nữ.” Vị giám đốc chỉ cho chúng tôi hai trong số những tác phẩm tiêu biểu, được trưng bày trong phòng Cabinet of the Mask của Bảo tàng Pio Clementino. Bức đầu tiên là bản sao nữ thần Aphrodite của Doidalsas. “Hãy chiêm ngắm khuôn mặt, sự dịu dàng trong từng cử động”. Tác phẩm thứ hai là một bản sao thời La Mã của bức tượng Aphrodite thành Knidos của Praxiteles. Bức tượng đứng, mọi đường nét rất mềm mại, bày tỏ sự trang nghiêm.

“Có nhiều tượng nữ thần Vệ Nữ tuyệt đẹp tại Bảo tàng Pio Clementino. Và ở đây, cũng có một tượng điêu khắc nữ thần đặt tại Bảo tàng Gregoriano Profano”. Đó chính là bức tượng nổi tiếng Chiaramonti Niobid. Bức tượng là một bản sao có niên đại vào thời kì Hadrianic[2], mô tả một trong những cô con gái của Niobe đang cố thoát khỏi những mũi tên của thần Apollo và Artemis. Bức tượng đã mất đầu, chỉ còn lại thân. “Cô ấy là một phụ nữ mạnh mẽ, đang trong tư thế chuyển động. Cô ấy khoác bộ áo choàng thật lộng lẫy tung bay trong gió”, bà mời chúng tôi chiêm ngưỡng. Quả thật, ngắm bức tượng, ta thấy sự vận động toàn thân của cô ấy thật ấn tượng, như thể nhà điêu khắc đã chứng kiến thời khắc nàng đang đào thoát. “Chúng tôi đặt nó ở trung tâm của căn phòng. Suy cho cùng, Niobid cũng là một vị thần”.

Tóm lại, có một sự liên tục “giữa nghệ thuật truyền thống và nghệ thuật Kitô giáo: người nữ thường là chuẩn mực cho sự dịu hiền và cái đẹp. Cách riêng, trong Kitô giáo, chủ đề nữ giới có một sự tiến triển rõ rệt, nhờ vai trò mà Đức Trinh Nữ Maria đã đảm nhận trong cuộc sống”.

Hành trình của chúng tôi đã khép lại, vì thế chúng tôi tiến về lối ra. Nhưng, trước khi rời đi, chúng tôi dành một khoảng lặng cuối cùng để chiêm ngưỡng bức tượng “Cuộc trốn chạy của Niobid”.

Barbara Jatta được Đức cố Giáo hoàng Phanxicô bổ nhiệm làm Giám đốc Bảo tàng Vatican ngày 01/01/2017. Bà ấy 59 tuổi, một sử gia nghệ thuật, và là phụ nữ đầu tiên giữ chức vụ này trong lịch sử 500 năm của các đời giáo hoàng. Nơi đây có khoảng 1000 nhân viên và cộng tác viên làm việc mỗi ngày.

Chuyển ngữ: Ánh Quang - osservatoreromano.va

Nguồn: gpbuichu.org

 ----------------

[1] Nghệ thuật Venetian là sự kết hợp tinh tế giữa truyền thống Byzantine, Gothic và Phục hưng, nổi tiếng với màu sắc rực rỡ, ánh sáng lung linh và kỹ thuật điêu luyện. Các lĩnh vực tiêu biểu bao gồm tranh hội họa (Titian), thổi thủy tinh Murano, và đặc biệt là thạch cao Venetian (Venetian plaster) – kỹ thuật trát tường giả đá cẩm thạch bóng mịn. x. https://imagesofvenice.com/the-venetian-school-of-art/

[2] Thời kỳ Hadrian (117–138 SCN) là triều đại của vị hoàng đế thứ ba trong "Ngũ Đại Hoàng Đế" La Mã, đánh dấu giai đoạn đỉnh cao của sự ổn định, thịnh vượng và văn hóa (Pax Romana).