Trang

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

SÁU CÁCH ĐƠN GIẢN ĐỂ CẦU NGUYỆN KHI BẠN MỆT MỎI

 

SÁU CÁCH ĐƠN GIẢN ĐỂ CẦU NGUYỆN KHI BẠN MỆT MỎI

avatarCerith Gardiner
WGPVL (02/02/2026) - Nếu việc cầu nguyện trở nên khó khăn vì bạn quá rã rời hoặc kiệt sức, một vài lời khuyên đơn giản sau đây có thể giúp bạn giữ mối liên hệ mật thiết với Chúa, ngay cả trong những ngày mệt mỏi.

Thành thật mà nói: cuộc sống không phải lúc nào cũng có lợi cho việc cầu nguyện. Chúng ta có thể có đức tin sâu sắc nhưng vẫn cảm thấy xao nhãng, khô khan về mặt thiêng liêng, vội vã, hoặc đơn giản là kiệt sức. Nhiều người phải chịu đựng sự mệt mỏi thầm lặng: nhịp sống hối hả, lo lắng về tình trạng thế giới, những khó nhọc riêng tư mà không ai nhìn thấy.

Nếu việc cầu nguyện có vẻ khó khăn vào lúc này, hãy yên tâm, điều đó là bình thường: bạn là con người. Tin tốt là cầu nguyện không chỉ dành riêng cho những lúc chúng ta cảm thấy được truyền cảm hứng, thanh thản, hay ở trạng thái tốt nhất. Thường thì, những lời cầu nguyện chân thành nhất lại nảy sinh chính khi chúng ta không cảm thấy có chút cảm hứng nào về mặt thiêng liêng. Dưới đây là một số cách cầu nguyện đơn giản và nhẹ nhàng, ngay cả khi bạn cảm thấy mệt mỏi hoặc xao nhãng:

1. Bắt đầu từ nơi bạn đang hiện diện

Hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng, chứ không phải nơi bạn nghĩ mình nên đến. Cầu nguyện không đòi hỏi một tâm trạng đặc biệt hay những lời lẽ hoàn hảo. Không cần thiết phải chuẩn bị tinh thần trước khi hướng về Chúa. Nếu bạn chỉ cần nói “Con mệt quá” hoặc “Con không biết phải làm gì,” thì đó cũng đã là một hình thức cầu nguyện rồi. Chúa gặp bạn trong tình trạng hiện tại của bạn, chứ không phải trong những gì bạn thể hiện.

2. Nói thật ngắn gọn

Khi cảm thấy quá tải, những lời cầu nguyện dài có vẻ bất khả thi. Điều đó không thành vấn đề. Một câu nói đơn giản lặp đi lặp lại suốt cả ngày cũng đủ: “Lạy Chúa, xin ở cùng con”; “Lạy Chúa Giêsu, con tin cậy nơi Ngài”; “Lạy Chúa, xin giúp con.” Bạn có thể ghép những lời cầu nguyện ngắn này thành những khoảnh khắc nhỏ của cuộc sống thường ngày - khi lái xe, gấp quần áo, xếp hàng chờ ở siêu thị - vì chúng nhẹ nhàng giữ kín cho trái tim bạn hướng về Chúa.

3. Hãy để sự thinh lặng trở thành lời cầu nguyện

Lời nói không phải lúc nào cũng cần thiết. Đôi khi, cầu nguyện chỉ đơn giản là ở lại trong sự hiện diện của Chúa, ngay cả khi tâm trí bạn đang lang thang. Sự thinh lặng không phải là trống rỗng; đó là một hành động của sự tin tưởng. Nếu tất cả những gì bạn có thể làm là ngồi yên trong một phút, hít thở và tin rằng Chúa đang ở đó, thì đó đã là một lời cầu nguyện tuyệt vời rồi. Sự thinh lặng cho phép Chúa tác động sâu sắc, ngay cả khi bạn không cảm thấy gì.

4. Mượn lời của người khác

Vào những ngày bạn không thể nói nên lời, hãy để người khác cầu nguyện thay bạn. Kinh thánh, Thánh vịnh, kinh Lạy Cha, hoặc những lời cầu nguyện quen thuộc có thể an ủi bạn khi đức tin của bạn lung lay. Bạn không cần phải tự nghĩ ra một lời cầu nguyện. Bạn có thể dựa vào sự khôn ngoan của Giáo hội, đặc biệt là khi bạn cảm thấy yếu đuối.

5. Cầu nguyện bằng thân thể

Cầu nguyện không chỉ là vấn đề trí tuệ. Hãy chậm rãi làm dấu Thánh giá. Thắp một ngọn nến. Đi bộ trong thinh lặng. Ngồi vài phút trong nhà thờ. Những cử chỉ thể xác có thể giúp bạn tập trung cầu nguyện khi tâm trí lạc lối. Đôi khi, chính cơ thể mới đưa trái tim bạn trở lại với Chúa.

6. Hãy kiên nhẫn

Cảm giác trống rỗng không có nghĩa là Chúa vắng mặt. Thường thì, điều đó có nghĩa là đức tin của bạn đang sâu sắc hơn theo những cách mà bạn chưa nhận ra. Những giai đoạn khô khan về mặt thiêng liêng không phải là thất bại; chúng là lời mời gọi tin tưởng mà không cần tìm kiếm sự an ủi ngay lập tức. Hãy nhớ: một đức tin kiên trì ngay cả khi cảm xúc phai nhạt là một đức tin mạnh mẽ và vững chắc.

Trong năm 2026 này, hãy ghi nhớ điều này: cầu nguyện không phải là cảm thấy gần gũi với Chúa mọi lúc mọi nơi. Cầu nguyện là lựa chọn hướng về Người, hết lần này đến lần khác, với chính con người bạn. Ngay cả lời cầu nguyện lúc mệt mỏi cũng có giá trị… Và đôi khi, chính lời cầu nguyện ấy lại được Chúa lắng nghe và yêu thương.

Tác giả: Cerith Gardiner 

Chuyển ngữ: Lm. Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

Chuyển ngữ từ: Aleteia (31/01/2026)

BỮA ĂN TRONG TIN MỪNG LUCA: NHỮNG CƠ HỘI GIẢNG DẠY

 

BỮA ĂN TRONG TIN MỪNG LUCA: NHỮNG CƠ HỘI GIẢNG DẠY

avatarOdette Mainville
WGPQN (31/01/2026) - Những bữa ăn, có nhiều trong Tin mừng Luca, là những dịp tốt để Đức Giêsu giảng dạy. Cử tọa rất đa dạng. Nhưng dù là chủ nhà, khách mời hay người qua đường, tất cả đều kinh ngạc khi nghe và chứng kiến hành động của Ngài. Những nhân vật hiện diện, ngoài các môn đệ, thường là người Pharisiêu, các tội nhân, phụ nữ và người ngoại quốc. Một thoáng nhìn vào các bản văn riêng của Tin mừng Luca, cũng như những bản văn ông chia sẻ với Matthêu và Marcô, sẽ cho phép chúng ta quan sát mối quan hệ của Đức Giêsu với những nhân vật khác nhau này.

NƠI NGƯỜI PHARISIÊU

Chúng ta hãy bắt đầu với những lời mời của những người Pharisiêu dành cho Đức Giêsu. Ta tự hỏi tại sao những người này, rất ý thức về địa vị cao quý của mình, những người nắm giữ các địa vị quan trọng trong Do Thái giáo và thường có thái độ khinh miệt đối với những kẻ bé mọn, lại “hạ mình” mời Đức Giêsu đến nhà mình. Xét cho cùng, người rao giảng này chủ yếu giao du với dân thường; phải chăng danh tiếng của Ngài đã khơi gợi sự tò mò của họ? Phải chăng họ muốn quan sát Ngài kỹ hơn để có cái nhìn rõ hơn về Ngài?

Tại nhà ông Simôn người Pharisiêu (Lc 7, 36-50)

Cảnh tượng diễn ra tại nhà ông Simôn đã chứng minh cách hùng hồn về lòng tin vào Đức Giêsu của những kẻ bé mọn, thường bị khinh miệt và xa lánh. Ta thấy một người phụ nữ, bị coi là tội nhân, dám thách thức những chuẩn mực xã hội nghiêm ngặt nhất khi bước vào nhà của người Pharisiêu và chạy đến dưới chân Đức Giêsu. Bà tỏ lòng kính trọng Ngài bằng một cử chỉ mà chủ nhà đã bỏ lơ, bà rửa chân cho Ngài bằng nước mắt, rồi lấy tóc mình lau khô. Không một lời nói, bà nhìn nhận mình tội lỗi, thành tâm hối hận và tin chắc rằng người Nadarét này sẽ tha thứ cho bà. Simôn thấy chướng về điều đó đến nỗi nghi ngờ danh tiếng của vị khách mời, ông tự nhủ: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: Một người tội lỗi!” (câu 39). Đức Giêsu hiểu tất cả. Ngài liền nắm lấy cơ hội để dạy cho chủ nhà một bài học nghiêm khắc, như phần còn lại của câu chuyện đã chứng minh (câu 44-48).

Lại được một người Pharisiêu mời dùng bữa (Lc 11, 37-52)

Đức Giêsu nhận lời mời của một người Pharisiêu khác, lần này không biết được tên ông ta. Ngài ngồi xuống bàn ăn mà không làm các nghi thức thanh tẩy như lệ thường trước bữa ăn. Chủ nhà rất ngạc nhiên về sự thiếu sót này. Lại một dịp nữa để Đức Kitô giảng dạy dài dòng, pha lẫn lời quở trách chủ nhà. Ngài liệt kê tất cả các nghi thức bên ngoài mà người Pharisiêu tuân giữ, những thực hành này được đánh dấu bằng sự kiêu ngạo, và sau đó Ngài trả lời một vị tiến sĩ luật, người cho rằng mình bị xúc phạm bởi những lời quở trách mà Đức Giêsu dành cho chủ nhà. Người Nadarét nhắc nhở ông rằng vị luật gia này đặt ra những yêu cầu nặng nề cho người bé mọn, những gánh nặng mà chính ông ta thoái thác. Tuy nhiên, tất cả những lời quở trách nhắm vào những nhân vật cấp cao này đều gặp phải một bức tường không thể vượt qua. Phản ứng của họ sau khi vị khách rời đi đã chứng minh điều này một cách rõ ràng: “Khi Đức Giêsu ra khỏi đó, các kinh sư và các người Pharisiêu bắt đầu căm giận Người ra mặt, và vặn hỏi Người về nhiều chuyện, gài bẫy để xem có bắt được Người nói điều gì sai chăng” (câu 53-54).

Một bữa ăn khác tại nhà người Pharisiêu (Lc 14, 1-24)

Vào một ngày Sabát, Đức Giêsu lại được mời đến dùng bữa tại nhà một người Pharisiêu. Một người bị phù thũng đến trước mặt Ngài. Liệu Ngài có chữa lành cho người đó, điều bị cấm trong ngày Sabát không? Những người Pharisiêu có mặt tại đó quan sát Ngài kỹ lưỡng. Đức Giêsu đoán được suy nghĩ của họ, nhưng điều đó không ngăn cản Ngài chữa bệnh và cho người đó đi về nhà. Sau đó, Ngài giăng bẫy người Pharisiêu: Nếu con bò của họ rơi xuống giếng vào ngày Sabát, họ để nó chết hay sẽ đi cứu nó? Họ không biết phải trả lời thế nào. Trước sự im lặng của họ, qua một loạt các ví dụ, Đức Giêsu một lần nữa lên án thái độ giả hình và hành vi kiêu ngạo của họ. Ngài nhấn mạnh sự cần thiết phải dành một vị trí trang trọng trong bữa ăn, “cho người nghèo, người tàn tật, người què và người mù” (câu 13).

TẠI NHÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI THU THUẾ

Vào thời Tân ước, đất nước đang bị Rôma chiếm đóng. Người Do Thái có trách nhiệm nộp thuế cho hoàng đế Rôma. Tuy nhiên, việc thu thuế từ đồng bào của mình do những người thu thuế là người của dân Do Thái thực hiện. Hơn nữa, việc những người thu thuế này tham nhũng, lấy nhiều hơn số tiền quy định, là điều phổ biến. Do đó, họ bị đồng bào khinh ghét. Luca giới thiệu hai người thu thuế mà Đức Giêsu đã tiếp xúc: Lêvi và Dakêu.

Tại nhà của Lêvi (Lc 5, 27-32)

Khi thấy Lêvi, một trong những người thu thuế, đang ngồi ở bàn thu thuế của mình, Đức Giêsu gọi ông đi theo Ngài, và ông đã lập tức đi theo. Trong Tin mừng, động từ "đi theo" có nghĩa là "trở thành môn đệ", điều này cho thấy Lêvi đã từ bỏ công việc thu thuế của mình để trở thành môn đệ của Đức Giêsu. Để đánh dấu sự kiện này, ông đã tổ chức một bữa đại tiệc, mời nhiều người đến dự, trong đó có cả những người thu thuế khác. Một số người Pharisiêu chứng kiến cảnh tượng đó đã phẫn nộ. Họ liền hỏi các môn đệ của Đức Giêsu rằng: “Tại sao các ông lại ăn uống với những người thu thuế và những người tội lỗi?” (câu 30). Đức Giêsu đáp rằng: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, nhưng người bệnh cần đến. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi những người tội lỗi ăn năn.” (câu 31-32). Về phần mình, Ngài không sợ bị ô uế vì tiếp xúc với con người, bất kể địa vị hay công việc của họ.

Tại nhà của Dakêu (Lc 19, 1-10)

Lần này, người mời Đức Giêsu đến nhà mình là thủ lãnh những người thu thuế, đó là một người giàu có tên là Dakêu. Tò mò muốn biết người rao giảng đến từ Nadarét này là ai, ông đã trèo lên cây để xem Ngài đi ngang qua. Đức Giêsu bảo ông xuống, và nói rằng Ngài muốn đến nhà ông. Một lần nữa, sự lựa chọn này đã gây ra những lời xầm xì: “Ngài đến nhà một kẻ tội lỗi” (câu 7). Tuy nhiên, chuyến viếng thăm này đã làm Dakêu hoán cải. Ông quyết định chia một nửa tài sản của mình cho người nghèo, và thậm chí đến gấp bốn cho những người mà ông đã làm hại.

TẠI NHÀ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ

Tại nhà của Mátta và Maria (Lc 10, 38-42)

Mátta, người đã mời Đức Giêsu vào nhà mình, đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn, trong khi em gái bà là Maria, ngồi dưới chân Chúa và lắng nghe lời Ngài. Hai yếu tố đặc biệt nổi bật trong cảnh này: 1) Hai người phụ nữ chào đón một người đàn ông vào nhà họ, dường như không có sự hiện diện của người đàn ông nào khác (cha, anh trai, chồng hoặc con trai), cho thấy Đức Giêsu có những người bạn nữ mà Ngài thường đến thăm. Đây là một thực hành đi ngược lại với văn hóa Do Thái thời bấy giờ. 2) Tư thế của Maria, ngồi dưới chân Ngài, rất ấn tượng, vì đó là tư thế của một môn đệ đang nhận sự dạy dỗ từ người thầy, điều này khá bất thường đối với phụ nữ trong thời kỳ đó. Người môn đệ được dạy dỗ sẽ được kỳ vọng truyền lại giáo huấn của người thầy, đó là điều không thể đối với một người phụ nữ vì họ không thể thực hiện một nhiệm vụ công khai như vậy; một trở ngại mà Đức Giêsu rõ ràng sẽ vượt qua. Chỉ cần nhớ rằng các nữ môn đệ đã đi theo Ngài từ Galilê đến Giêrusalem (Lc 8, 2-3). Chúng ta sẽ thấy rằng về khía cạnh này thì Phaolô noi gương Đức Giêsu, ông chào đón phụ nữ vào vòng thân cận của mình và thậm chí giao phó sứ mệnh cho họ.

KẾT LUẬN

Những ví dụ được trình bày trong bài viết này cho thấy rõ rằng bữa ăn là những dịp đặc biệt để Đức Giêsu truyền đạt những giáo huấn quý giá cho các nhóm người khác nhau, trong khi phá bỏ những điều cấm kỵ. Tất nhiên, bữa ăn quan trọng nhất mà Đức Giêsu tham dự là bữa Tiệc ly (Lc 22, 14-21). Ngày lễ Vượt qua, Ngài ngồi bàn với các môn đệ. Trong bữa ăn này, Ngài thực hiện các cử chỉ trên bánh và rượu, như là biểu tượng của thân thể Ngài (tức là toàn bộ con người Ngài) và máu Ngài (biểu tượng cho sự sống con người). Khi mời họ cùng chia sẻ bữa ăn này, Ngài đã khuyến khích họ tiếp nối công việc của mình.

Parabole, Décembre 2025, Vol XII, No 4, tr. 6-7

Tác giả: Odette Mainville

Chuyển ngữ: Lm. Phaolô Nguyễn Minh Chính

Nguồn: gpquinhon.net

HUẤN DỤ CHÚA NHẬT 4 TN A (01/02/2026) - CÁC MỐI PHÚC THẬT TRỞ THÀNH MỘT THƯỚC ĐO CỦA HẠNH PHÚC

 

HUẤN DỤ CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN NĂM A (01/02/2026) - CÁC MỐI PHÚC THẬT TRỞ THÀNH MỘT THƯỚC ĐO CỦA HẠNH PHÚC

avatarVatican News
Vatican News (01/02/2026) - Trưa Chúa nhật ngày 01/02, từ cửa sổ Dinh Tông Toà, Đức Thánh cha Lêô XIV đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường Thánh Phêrô. Bài suy tư của Đức Thánh Cha trước khi đọc kinh dựa trên đoạn Tin mừng Chúa nhật thứ 4 Thường niên. Sau đây là toàn văn bài huấn dụ của Đức Thánh Cha:

ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

KINH TRUYỀN TIN

CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Quảng trường Thánh Phêrô

Chúa nhật, ngày 01/02/2026

[Đa phương tiện]

Anh chị em thân mến, chúc Chúa nhật tốt lành!

Trong phụng vụ hôm nay, chúng ta được nghe công bố một trang Tin mừng tuyệt đẹp về Tin mừng mà Chúa Giêsu loan báo cho toàn thể nhân loại: Tin mừng về các mối phúc thật (Mt 5,1-12). Thật vậy, các mối phúc là những ánh sáng mà Chúa thắp lên trong bóng mờ của lịch sử, mặc khải kế hoạch cứu độ mà Chúa Cha thực hiện qua Chúa Con, trong quyền năng của Chúa Thánh Thần.

Trên núi, Đức Kitô ban cho các môn đệ lề luật mới, lề luật được khắc ghi trong tâm hồn chứ không còn trên bia đá: đó là lề luật đổi mới đời sống chúng ta và làm cho đời sống ấy trở nên tốt đẹp, ngay cả khi đối với thế gian, nó có vẻ thất bại và khốn cùng. Chỉ có Thiên Chúa mới thực sự có thể gọi những người nghèo khó và sầu khổ là có phúc (x. cc. 3-4), bởi vì Người là thiện hảo tối thượng, Đấng bằng tình yêu vô hạn đã tự hiến cho mọi người. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm cho những ai khao khát hòa bình và công lý được no thỏa (x. cc. 6.9), vì Người là Thẩm phán công minh của thế giới, là nguồn mạch của nền hòa bình vĩnh cửu. Chỉ trong Thiên Chúa mà những người hiền lành, thương xót và có tâm hồn trong sạch mới tìm được niềm vui (cc. 5.7-8), bởi vì Người là sự viên mãn của niềm mong đợi nơi họ. Trong bách hại, Thiên Chúa là nguồn ơn giải thoát; trong gian dối, Người là neo đậu của chân lý. Vì thế, Chúa Giêsu công bố: “Hãy vui mừng hớn hở!” (c. 12).

Những Mối phúc thật này vẫn nghịch lý chỉ đối với những ai nghĩ rằng Thiên Chúa khác với Đấng mà Đức Kitô đã mạc khải. Ai mong đợi rằng những kẻ cậy quyền thế sẽ mãi mãi làm chủ mặt đất thì sẽ ngạc nhiên trước lời của Chúa. Ai quen nghĩ rằng hạnh phúc thuộc về người giàu có, có thể cho rằng Chúa Giêsu là một kẻ mơ mộng. Nhưng thật ra, chính sự thiếu đức tin vào Đức Kitô mới là ảo tưởng: Người là Đấng nghèo khó chia sẻ sự sống của mình cho tất cả mọi người, là Đấng hiền lành kiên trì trong đau khổ, là Đấng kiến tạo hòa bình bị bách hại cho đến chết trên thập giá.

Như thế, Chúa Giêsu soi sáng ý nghĩa của lịch sử: không phải lịch sử do những kẻ chiến thắng viết nên, mà là lịch sử mà Thiên Chúa thực hiện khi cứu độ những người bị áp bức. Chúa Con nhìn thế giới với cái nhìn hiện thực của tình yêu Chúa Cha; trái ngược với điều đó là, như Đức Giáo hoàng Phanxicô từng nói, “những người chuyên nghiệp về ảo tưởng. Không nên đi theo họ, vì họ không có khả năng mang lại cho chúng ta niềm hy vọng” (Kinh Truyền tin, 17 tháng 02 năm 2019). Trái lại, Thiên Chúa ban tặng niềm hy vọng ấy trước hết cho những người mà thế gian loại bỏ như thể họ là những kẻ tuyệt vọng.

Vì thế, anh chị em thân mến, đối với chúng ta, các mối phúc thật trở thành một thước đo của hạnh phúc, và thúc đẩy chúng ta tự hỏi: chúng ta coi hạnh phúc là một thành quả có thể mua được hay là một hồng ân được chia sẻ; chúng ta đặt hạnh phúc nơi những đồ vật sẽ hao mòn hay nơi những mối tương quan đồng hành với chúng ta. Thật vậy, chính “vì Đức Kitô” (x. c. 11) và nhờ Người mà vị đắng của thử thách được biến đổi thành niềm vui của những người được cứu chuộc: Chúa Giêsu không nói về một niềm an ủi xa vời, nhưng về một ân sủng thường hằng nâng đỡ chúng ta luôn mãi, nhất là trong giờ phút gian nan.

Các Mối phúc thật nâng cao những người khiêm nhường và hạ bệ những kẻ kiêu căng trong những toan tính của lòng họ (x. Lc 1,51-52). Vì thế, chúng ta hãy cầu xin sự chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, nữ tỳ của Chúa, Đấng sẽ được khen là diễm phúc qua muôn thế hệ.

Sau kinh Truyền tin, Đức Thánh Cha nói:

Anh chị em thân mến,
Tôi đã nhận được với mối quan ngại sâu sắc những tin tức về sự gia tăng căng thẳng giữa Cuba và Hoa Kỳ, hai quốc gia láng giềng. Tôi hiệp cùng thông điệp của các Giám mục Cuba, kêu gọi tất cả những người có trách nhiệm hãy thúc đẩy một cuộc đối thoại chân thành và hiệu quả, để tránh bạo lực và mọi hành động có thể làm gia tăng đau khổ cho người dân Cuba thân yêu. Xin Đức Trinh Nữ-Đức Mẹ Bác Ái del Cobre trợ giúp và bảo vệ tất cả con cái của mảnh đất yêu dấu ấy!

Tôi bảo đảm lời cầu nguyện của mình cho những nạn nhân đông đảo của vụ sạt lở tại một mỏ ở Bắc Kivu, thuộc Cộng hòa Dân chủ Congo. Xin Chúa nâng đỡ dân tộc đang phải chịu quá nhiều đau khổ ấy!

Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho những người đã qua đời và cho tất cả những ai đang đau khổ vì các cơn bão trong những ngày qua đã tàn phá Bồ Đào Nha và miền Nam nước Ý. Và đừng quên các cộng đồng dân cư Mozambique đang bị thử thách nặng nề bởi các trận lũ lụt.

Hôm nay tại Ý diễn ra “Ngày quốc gia tưởng niệm các nạn nhân dân sự của chiến tranh và xung đột trên thế giới”. Sáng kiến này, đáng buồn thay, lại vô cùng thời sự: bởi mỗi ngày đều ghi nhận các nạn nhân dân sự của những hành động vũ trang công khai /vi phạm luân lý và luật pháp. Những người chết và bị thương của ngày hôm qua và hôm nay sẽ chỉ thực sự được tôn vinh khi người ta chấm dứt sự bất công không thể dung thứ này.

Thứ Sáu tới, Thế vận hội mùa Đông Milano–Cortina sẽ khai mạc, tiếp theo là Thế vận hội Paralympic. Tôi gửi lời chúc tốt đẹp đến các ban tổ chức và tất cả các vận động viên. Những sự kiện thể thao lớn lao này mang một thông điệp mạnh mẽ về tình huynh đệ và khơi dậy niềm hy vọng về một thế giới hòa bình. Đây cũng chính là ý nghĩa của lệnh đình chiến Olympic, một truyền thống rất cổ xưa gắn liền với việc tổ chức Thế vận hội. Tôi mong ước rằng những ai quan tâm đến hòa bình giữa các dân tộc, và đang nắm giữ trách nhiệm lãnh đạo, biết thực hiện trong dịp này những cử chỉ cụ thể của sự hòa hoãn và đối thoại.

Sau đó, Đức Thánh Cha chào thăm tất cả các tín hữu đến từ nhiều quốc gia khác nhau, đang hiện diện tại quảng trường Thánh Phêrô. Và chúc tất cả một Chúa nhật tốt lành!

Nguồn: vaticannews.va/vi