Trang

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

SẼ NHƯ THẾ - SUY NIỆM CN 15 TN A CỦA CHA ROBERTO PASOLINI

 

SẼ NHƯ THẾ - SUY NIỆM CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN NĂM A CỦA CHA ROBERTO PASOLINI

avatarChuyển ngữ: Mary Ngọc Yến
WHĐ (10/7/2026) – Say đây là bài suy niệm Lời Chúa cho Chúa nhật 15 Thường niên năm A của Cha Roberto Pasolini, nhà giảng thuyết của Phủ Giáo hoàng.

Bài đọc 1: Is 55,10-11

Bài đọc 2: Rm 8,18-23

Tin mừng: Mt 13,1-23

Tiếng nói của Ngôn sứ Isaia mở đầu phụng vụ Chúa nhật hôm nay dường như có vẻ quá lạc quan trước tiến trình đón nhận Lời Chúa đầy tế nhị. Sau khi khẳng định Lời Chúa: Như mưa tuyết từ trời rơi xuống và không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất, làm cho đất phì nhiêu, cây cối sinh mầm, ngôn sứ tuyên bố:

“cũng thế, lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác” (Is 50, 10-11).

Trong khi con người chúng ta thường nói rồi lại không làm, hứa mà không giữ lời, thì Thiên Chúa trái lại dường như chẳng thể phán điều gì mà Người không thực lòng mong muốn, chẳng hứa điều gì mà không sẵn sàng trả giá đến cùng để thực hiện, thậm chí hiến dâng chính mạng sống mình. Vì thế, Lời Người là “sống động, hữu hiệu” (Hr 4,12), một hạt giống mang sức sống phi thường, phát sinh từ chính sự hiệp nhất tuyệt đối giữa điều Thiên Chúa phán và điều Người thực hiện. Tuy nhiên, vì chúng ta cũng được mời gọi tham dự vào tiến trình gieo vãi này, nên những băn khoăn chính đáng cùng những lời khẩn nguyện vẫn luôn cần thiết, như lời nguyện nhập lễ diễn tả: “Lạy Cha, Cha không ngừng gieo Lời Cha vào những luống cày của nhân loại; xin dùng quyền năng Thánh Thần mà gia tăng nơi chúng con tâm hồn luôn sẵn sàng đón nhận Tin mừng…”

Thật đáng để tự hỏi: Phải chăng Thiên Chúa có niềm tín thác lớn lao vào khả năng biết thông truyền điều Người hằng thao thức, hay vào lòng sẵn sàng đáp lời mời gọi từ phái chúng ta? Nói cách khác, khi khẳng định tính hữu hiệu của Lời, Thiên Chúa tin tưởng hơn vào sức thuyết phục của chính Người, hay vào những người con biết đón nhận? Lời Ngôn sứ Isaia ngỏ với dân đang phải lưu đày, nhân danh Đức Chúa, không phải là những lời ngây thơ hay lý tưởng hóa thực tế. Trái lại, lời ấy đặt nền tảng trên chính ý thức điều mà Thánh Phaolô đã nỗ lực truyền tải một cách mạnh mẽ cho những người nam người nữ đầu tiên được dìm mình trong mầu nhiệm Đức Kitô:

Anh em thân mến, tôi nghĩ rằng những đau khổ ở đời này không thể sánh với vinh quang sắp tới sẽ được mạc khải cho chúng ta. Vì chưng các tạo vật ngóng trông sự mạc khải của con cái Thiên Chúa” (Rm 8, 18-19)

Đặt trọng tâm vào điều sắp được mặc khải và hoàn tất, trong sự tôn trọng sâu xa lịch sử và nhân tính của chúng ta, không có nghĩa là thiếu tinh thần phản tỉnh hay không nhận ra những nhọc nhằn và chậm trễ trong việc đến của Nước Trời. Đúng hơn, điều đó có nghĩa là hướng ánh mắt về vẻ đẹp của hồng ân và lòng trung tín của Đấng Ban Ơn. Nhờ đó, chúng ta có thể kiên vững giữa những cơn đau quặn thắt trong lúc chuyển dạ mà không sợ hãi hay tuyệt vọng cho rằng đau khổ hoặc chậm trễ của ngày hoàn tất là dấu chỉ của sự thất bại. Đọc hiện tại dưới ánh sáng của vinh quang tương lai, nghĩa là dưới ánh sáng ngày mai mà Thiên Chúa muốn ban tặng cho con người là một thái độ hết sức thực tế. Đó là biết nối kết thời gian hiện tại với thời cánh chung, khi các tạo vật sẽ được giải thoát khỏi vòng nô lệ sự hư nát, để được thông phần vào sự tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa (Rm 8,21).

Trong viễn tượng ấy, Tin mừng về người gieo giống và nhiều loại đất cần được đọc và đón nhận như một lời mời gọi: Hãy ở lại trên hành trình đức tin và trong mầu nhiệm của cuộc sống với một tâm hồn hiền hòa và thanh thản, như thể chúng ta đang ngồi ở “bên bờ biển” (Mt 13,1), hoặc đứng trước một cánh đồng đã được cày xới và gieo hạt. Đừng quá mãi bận tâm rằng quỷ dữ sẽ đến cướp mất “điều đã được gieo” (Mt 13,19), hoặc lòng chúng ta không có “rễ sâu” và “nông nổi nhất thời” (Mt 13,21); cũng đừng quá lo rằng nơi tâm hồn đầy những “lo lắng việc đời” và “ham mê của cải” (Mt 13,22). “Đất tốt” (Mt 13,23) mà tất cả chúng ta được mời gọi trở nên không phụ thuộc vào việc chúng ta có thể loại bỏ mọi chướng ngại và mập mờ trong việc lắng nghe, nhưng ở chỗ chúng ta biết để cho hạt giống là Lời Chúa đi vào những luống cày của tâm hồn mình, hầu làm cho lòng trí ngày càng rộng mở hơn trước Tin mừng và sinh nhiều hoa trái.

Phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. (Mt 13, 16)

Lm. Roberto Pasolini, OFM Cap. (nellaparola.it)

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CN 15 TN A

 

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN NĂM A

avatarVăn Việt (tổng hợp)
Đây là những bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong các thánh lễ và các buổi đọc kinh truyền tin với các tín hữu vào Chúa nhật 15 Thường niên năm A.

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (16/7/2023) - Kiên trì gieo hạt giống tốt trong cuộc sống

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (12/7/2020) - Đón nhận Lời Chúa là đón nhận chính Chúa Kitô

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (16/7/2017) - Mảnh đất tâm hồn

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (13/7/2014) - Chúng ta cũng là người gieo hạt giống

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (10/7/2011) - Thiên Chúa tôn trọng sự tự do nơi con người

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (16/7/2023) - Kiên trì gieo hạt giống tốt trong cuộc sống

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta dụ ngôn người gieo giống (xem Mt 13:1-23). Hình ảnh “gieo giống” là một hình ảnh rất đẹp mà Chúa Giêsu dùng để diễn tả món quà Lời của Người. Hãy tưởng tượng một hạt giống: rất nhỏ, người ta có thể khó nhìn thấy nó, nhưng nó lớn lên thành cây và sinh hoa trái. Lời Thiên Chúa là như thế; chúng ta hãy nghĩ đến Tin Mừng, một cuốn sách nhỏ, đơn sơ và trong tầm tay của mọi người, lại tạo ra sức sống mới cho những ai đón nhận. Vì thế, nếu Lời Chúa là hạt giống thì chúng ta là đất: chúng ta có thể đón nhận hoặc không. Tuy nhiên, Chúa Giêsu, “người gieo giống tốt”, không bao giờ mệt mỏi khi gieo một cách quảng đại. Người biết loại đất của chúng ta, Người biết rằng những viên sỏi của sự bất nhất và những gai góc của những thói xấu của chúng ta (x. cc. 21-22) có thể bóp nghẹt Lời, nhưng Người luôn hy vọng rằng chúng ta có thể sinh nhiều hoa trái (x. c. 8).

Đây là điều Chúa làm và đây cũng là điều chúng ta được kêu gọi thực hiện: gieo không mệt mỏi. Nhưng bằng cách nào, tiếp tục gieo mà không mệt mỏi? Chúng ta hãy lấy một số ví dụ.

Trước hết là các bậc cha mẹ: họ gieo lòng tốt và niềm tin cho con cái, và họ được mời gọi làm như vậy mà không nản lòng nếu đôi khi con cái có vẻ không hiểu họ và không đánh giá cao những lời dạy của họ, hoặc nếu não trạng của thế gian “chống lại họ”. Hạt giống tốt vẫn còn, đó mới là điều quan trọng, và nó sẽ bén rễ vào thời điểm thích hợp. Nhưng nếu vì mất lòng tin, họ từ bỏ việc gieo và bỏ mặc con cái cho thời trang và điện thoại di động, không dành thời gian cho chúng, không giáo dục chúng, thì mảnh đất màu mỡ sẽ mọc đầy cỏ dại. Các bậc phụ huynh thân mến, anh chị em đừng mệt mỏi gieo hạt giống tốt cho con cái!

Rồi chúng ta nhìn đến những người trẻ: họ cũng có thể gieo Tin Mừng trong những luống cày của cuộc sống hàng ngày. Chẳng hạn với việc cầu nguyện: đó là một hạt giống nhỏ bé không thể nhìn thấy được, nhưng khi họ phó thác tất cả cuộc sống của mình cho Chúa Giêsu, thì từ đó Người có thể làm cho họ trưởng thành. Nhưng tôi cũng nghĩ đến việc dành thời gian cho người khác, cho những người cần nhất: có vẻ như mất thời gian, nhưng đó là thời gian thánh, trong khi đó, những thỏa mãn dễ thấy của chủ nghĩa tiêu thụ và chủ nghĩa khoái lạc khiến bạn trắng tay. Và tôi nghĩ đến việc học, tuy mệt mỏi và chẳng đáp ứng ngay lập tức, giống như khi bạn gieo hạt, nhưng nó rất cần thiết để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho mọi người.

Chúng ta đã nhìn xem cha mẹ, xem những người trẻ, bây giờ chúng ta nhìn xem những người gieo giống Tin Mừng, nhiều linh mục, tu sĩ và giáo dân tốt lành dấn thân rao giảng, họ thường sống và rao giảng Lời Chúa mà không nhận thấy những thành công ngay lập tức. Chúng ta đừng bao giờ quên, khi chúng ta công bố Lời Chúa, rằng ngay cả khi dường như không có gì xảy ra, thì trong thực tế, Chúa Thánh Thần đang hoạt động và vương quốc của Thiên Chúa đã phát triển, ngang qua và vượt lên những nỗ lực của chúng ta. Do đó, hãy tiến bước với niềm vui! Chúng ta hãy nhớ đến những người đã gieo hạt giống Lời Chúa trong đời sống của chúng ta: mỗi người hãy nghĩ “đức tin của tôi khởi đầu thế nào?” Có thể nó đã cần nhiều năm để nẩy mầm sau khi chúng ta gặp những tấm gương của họ, nhưng nó đã xảy ra nhờ có họ!

Dưới ánh sáng của tất cả những điều này, chúng ta có thể tự hỏi: tôi có gieo điều tốt không? Tôi chỉ quan tâm đến việc gặt hái cho mình hay còn quan tâm đến việc gieo cho người khác? Tôi có gieo hạt giống Tin Mừng trong cuộc sống thường ngày: trong việc học, trong công việc, lúc thời gian rảnh rỗi không? Tôi nản lòng hay giống Chúa Giê-su, tiếp tục gieo, ngay cả khi tôi không thấy kết quả ngay lập tức? Xin Mẹ Maria, Đấng mà chúng ta tôn kính hôm nay là Đức Trinh Nữ Núi Cát Minh, giúp chúng ta trở thành những người gieo quảng đại và vui tươi của Tin Mừng.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (12/7/2020) - Đón nhận Lời Chúa là đón nhận chính Chúa Kitô

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Lời Chúa là chính Chúa Ki-tô; đón nhận Lời Chúa là đón nhận chính Chúa Ki-tô

Trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (x. Mt 13,1-23), Chúa Giê-su kể với đám đông dân chúng dụ ngôn người gieo giống mà tất cả chúng ta đều biết rõ. Người này gieo hạt giống trên bốn loại đất khác nhau. Lời Chúa, được biểu tượng bằng các hạt giống, không phải là một Lời Chúa trừu tượng, nhưng là chính Chúa Ki-tô, Ngôi Lời của Chúa Cha đã nhập thể trong cung lòng Mẹ Maria. Vì thế, đón nhận Lời của Thiên Chúa có nghĩa là đón nhận con người của Chúa Ki-tô, chính Chúa Ki-tô.

Lời Chúa rơi bên vệ đường: tâm hồn bị xao lãng bởi nhiều bận tâm

Có những cách đón nhận Lời Thiên Chúa khác nhau. Chúng ta có thể đón nhận Lời Chúa giống như một con đường, nơi mà ngay lập tức chim trời đến và ăn các hạt giống. Đó là sự xao lãng, chia trí, một nguy hiểm rất lớn trong thời đại chúng ta. Bị bận tâm bởi quá nhiều câu chuyện tán phét, bởi rất nhiều ý thức hệ, bởi những điều có khả năng không ngừng làm người ta phân tâm trong gia đình và bên ngoài xã hội, người ta có thể mất đi sự quý chuộng im lặng, suy tư, đối thoại với Chúa, đến mức có nguy cơ mất đức tin, không đón nhận Lời Chúa.

Lời Chúa rơi trên sỏi đá: tâm hồn hời hợt nhất thời

Một khả năng khác là chúng ta có thể đón nhận Lời Chúa như một mảnh đất đá, có ít đất. Hạt giống sớm nảy mầm, nhưng chẳng mấy chốc nó cũng khô héo, vì nó không thể bén rễ sâu. Đó là hình ảnh của những người đón nhận Lời Chúa với sự nhiệt tình nhất thời, nhưng thật sự chỉ hời hợt, không đồng hóa với Lời Chúa. Và như thế, ngay khi vừa gặp khó khăn, đau khổ, một sự xáo trộn của cuộc sống, niềm tin còn non yếu đó bị tan biến, giống như hạt giống rơi vào giữa đất đá.

Lời Chúa rơi giữa bụi gai: bị bóp nghẹt bởi các quan tâm của thế gian

Một khả năng thứ ba mà Chúa Giê-su nói đến trong dụ ngôn, đó là chúng ta cũng có thể đón nhận Lời Chúa như một mảnh đất có những bụi gai mọc lên. Và gai là sự giả dối của sự giàu có, thành công, các quan tâm lo lắng thế gian... Ở đó Lời phát triển một tí nhưng rồi bị bóp nghẹt, nó không lớn mạnh được, nó chết và không sinh kết quả.

Lời Chúa rơi trên đất tốt: người lắng nghe, đón nhận, gìn giữ và thực hành Lời Chúa

Cuối cùng, khả năng thứ tư, chúng ta có thể đón nhận Lời Chúa như một mảnh đất tốt. Ở đây, và chỉ ở đây, hạt giống mới bén rễ và sinh kết quả. Hạt giống rơi xuống mảnh đất màu mỡ này diễn tả những người lắng nghe Lời Chúa, đón nhận nó, gìn giữ nó trong tâm hồn họ và đưa nó vào thực hành trong cuộc sống mỗi ngày.

Tâm hồn tôi thuộc loại đất nào?

Dụ ngôn người gieo giống này phần nào đó là "mẹ" của tất cả các dụ ngôn, bởi vì nó nói về việc lắng nghe Lời Chúa. Nó nhắc nhở chúng ta rằng Lời Chúa là một hạt giống phong phú và hiệu quả; và Thiên Chúa quảng đại gieo vãi nó khắp nơi, mà không bận tâm đến chuyện lãng phí. Trái tim của Thiên Chúa cũng vậy! Mỗi người chúng ta là một mảnh đất trên đó hạt giống của Lời Chúa rơi xuống, không ai bị loại trừ. Lời Chúa được ban cho mỗi người chúng ta. Chúng ta có thể tự hỏi: tôi thuộc loại đất nào? Tôi giống như vệ đường, hay mảnh đất đá, hay bụi gai?

Hạt giống Lời Chúa lớn mạnh hay không tùy thuộc chúng ta

Nếu chúng ta muốn, với ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta có thể trở thành mảnh đất tốt, được chăm sóc và canh tác cẩn thận, để cho hạt giống Lời Chúa lớn lên. Hạt giống này đã hiện diện trong tâm hồn của chúng ta, nhưng để làm cho nó sinh hoa quả thì tùy thuộc nơi chúng ta, nó phụ thuộc vào sự đón nhận mà chúng ta dành cho hạt giống này. Chúng ta thường bị phân tâm bởi quá nhiều lợi ích, bởi quá nhiều tiếng gọi và rất khó để phân biệt, giữa rất nhiều tiếng nói và rất nhiều lời nói, đâu là Lời của Chúa, Đấng duy nhất giải phóng chúng ta.

Tập quen đọc Lời Chúa

Đây là lý do tại sao việc quen lắng nghe Lời Chúa, đọc Lời Chúa là quan trọng. Và tôi trở lại, một lần nữa, với lời khuyên đó: anh chị em hãy luôn mang theo một cuốn Tin Mừng nhỏ, một ấn bản Tin Mừng bỏ túi, trong túi, trong giỏ của anh chị em... Và như thế, hãy đọc một đoạn ngắn mỗi ngày, để anh chị em quen đọc Lời Chúa và hiểu đâu là hạt giống mà Chúa ban cho anh chị em và suy nghĩ xem tôi đón nhận Lời Chúa với mảnh đất nào.

Xin Đức Trinh nữ Maria, mẫu gương hoàn hảo của mảnh đất tốt và màu mỡ, bằng lời cầu nguyện của Mẹ, giúp chúng ta trở thành mảnh đất sẵn sàng, không có gai góc hay sỏi đá, để chúng ta có thể sinh hoa trái tốt cho chúng ta và cho các anh chị em của chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (16/7/2017) - Mảnh đất tâm hồn

Anh chị em thân mến,

Khi nói, Chúa Giêsu dùng những từ đơn giản và Ngài cũng dùng những hình ảnh, những ví dụ lấy từ cuộc sống hàng ngày, để mọi người dễ hiểu. Đây là lý do vì sao dân chúng sẵn lòng lắng nghe và đánh giá cao sứ điệp của Ngài, sứ điệp trực tiếp động đến lòng họ. Và ngôn ngữ Chúa Giêsu sử dụng không phải là ngôn ngữ phức tạp, gây khó hiểu như ngôn ngữ được sử dụng bởi các Tiến sĩ Luật thời đó. Họ sử dụng thứ ngôn ngữ rất cứng nhắc, khó hiểu và xa cách với mọi người. Với ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu, Chúa Giêsu đã làm cho mầu nhiệm Nước Thiên Chúa được hiểu; mầu nhiệm đó không phải là thần học phức tạp. Và một ví dụ cho điều này chính là đoạn Tin Mừng hôm nay với dụ ngôn người gieo giống (x. Mt 13,1-23).

Người gieo hạt giống là Chúa Giêsu. Chúng ta nhận xét rằng, với hình ảnh này, Chúa xuất hiện như một vị không áp đặt, nhưng đề nghị; không lôi kéo chúng ta bằng cách chinh phục, nhưng tự hiến cho chúng ta. Ngài kiên nhẫn và quảng đại gieo vãi Lời Ngài, Lời này không phải là một cái lồng hay cái bẫy, nhưng là hạt giống có thể sinh hoa kết trái. Nếu chúng ta đón nhận hạt giống ấy thì bằng cách nào hạt giống ấy sinh hoa trái?

Vì thế, dụ ngôn có liên hệ trước tiên tới chúng ta: thực vậy, dụ ngôn nói về mảnh đất hơn là về người gieo hạt giống. Có thể nói, Chúa Giêsu thực hiện một ”cuộc chụp quang tuyến tinh thần” tâm hồn chung ta, là thửa đất trên đó hạt giống Lời Chúa rơi xuống. Tâm hồn chúng ta như thửa đất, có thể là tốt, và như thế Lời Chúa mang lại hoa trái, nhưng đất ấy cũng có thể là khô cằn, không thấm nước. Điều này xảy ra khi chúng ta nghe Lời Chúa, nhưng Lời ấy bật lên, như khi rơi xuống trên một con đường. Nó không thể đi vào.

Giữa thửa đất tốt và con đường có hai mảnh đất ở cấp độ giữa, mà chúng ta có thể có qua nhiều mức khác nhau. Thứ nhất là đất sỏi đá. Chúng ta cố tưởng tượng xem: một thửa đất sỏi đá là mảnh đất không có nhiều đất (Xc v.5), vì thế khi hạt giống nảy mầm, nó không ăn rễ sâu được. Đó là tâm hồn hời hợt, đón nhận Chúa, muốn cầu nguyện, yêu mến và làm chứng, nhưng không kiên trì, mệt mỏi và không lên cao được. Đó là một tâm hồn không có bề dầy, nơi mà những sỏi đá lười biếng trổi vượt, nơi mà tình yêu không bền bỉ và chóng qua. Nhưng người nào chỉ đón nhận Chúa khi mình thích, thì không mang lại hoa trái.

Rồi có thửa đất sau cùng, đất gai góc, đầy những bụi gai bóp nghẹt những cây tốt. Những bụi gai ấy tượng trưng cái gì? ”Thưa là những lo lắng trần tục và sự quyến rũ của giàu sang” (c.22), như Chúa Giêsu đã nói. Những gai góc chính là những tật xấu chống lại Thiên Chúa, chúng làm cho sự hiện diện của Ngài bị ngộp; nhất là những thần tượng giàu sang thế gian, sống ham hố, cho bản thân, để có của cải và quyền lực. Nếu chúng ta vun trồng những bụi gai ấy, thì chúng ta sẽ bóp nghẹt sự tăng trưởng của Thiên Chúa nơi chúng ta. Mỗi người có thể nhận ra những bụi gai lớn nhỏ của mình, những tật xấu trong con tim mình, những cây gai ăn rễ sâu hơn kém, không làm hài lòng Thiên Chúa và ngăn cản ta không có một con tim thanh sạch. Cần nhổ chúng đi, nếu không Lời Chúa sẽ không mang lại hoa trái.

Anh chi em thân mến, hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy nhìn vào nội tâm của mình: cảm tạ Chúa vì thửa đất tốt của chúng ta và làm việc trên những thửa đất chưa tốt. Chúng ta hãy tự hỏi xem con tim chúng ta có mở rộng để đón nhận hạt giống Lời Chúa trong đức tin hay không. Chúng ta hãy tự hỏi xem những sỏi đá lười biếng nơi chúng ta có còn nhiều và lớn hay không? Chúng ta hãy nhận diện và gọi đích danh những bụi gai tật xấu. Chúng ta hãy có can đảm làm sạch thửa đất, mang đến cho Chúa trong sự xưng tội và kinh nguyện những sỏi đá và những bụi gai của chúng ta. Làm như thế, Chúa Giêsu, người gieo hạt giống, sẽ vui mừng thực hiện một công việc bổ túc: đó là thanh tẩy tâm hồn chúng ta, cất đi những sỏi đá và gai góc bóp nghẹt Lời Chúa.

Mẹ Thiên Chúa mà hôm nay chúng ta kính nhớ dưới tước hiệu Đức Trinh Nữ Núi Camêlô, là người khôn ai sánh kịp trong việc đón nhận Lời Chúa, và mang ra thực hành (Xc Lc 8,21) xin Mẹ giúp chúng ta thanh tẩy tâm hồn và giữ gìn sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn chúng ta.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (13/7/2014) - Chúng ta cũng là người gieo hạt giống

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng Chúa Nhật tuần này (Mt 13:1-23) cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đang rao giảng trên bờ Biển Hồ Galilê, và vì một đám đông vây quanh nên Người xuống thuyền, đi ra xa bờ một chút và rao giảng từ đó. Khi nói với dân chúng, Chúa Giêsu dùng nhiều dụ ngôn: bằng ngôn ngữ dễ hiểu đối với mọi người, bằng những hình ảnh từ thiên nhiên và từ các tình huống hàng ngày.

Dụ ngôn dầu tiên dẫn vào các dụ ngôn là dụ ngôn người gieo giống ném hạt vung vãi trên mọi loại đất. Và nhân vật chính đích thật của dụ ngôn là hạt giống, trổ sinh ít hay nhiều hạt tùy theo mảnh đất mà nó rơi xuống. Ba mảnh đất đầu tiên không sản xuất: dọc theo đường đi hạt giống bị chim trời ăn mất; trên đất sỏi đá các mộng bị khô héo ngay vì không có rễ; giữa các bụi gai hạt giống bị gai làm chết ngộp. Mảnh đất thứ tư là đất tốt và chỉ ở đó hạt giống mới đâm rễ và sinh hạt.

Trong trường hợp ở đây, Chúa Giêsu không chỉ hạn chế ở việc trình bầy dụ ngôn, mà cũng giải thích cho các môn đệ nữa. Hạt rơi trên đường ám chỉ những người lắng nghe loan báo Nước Thiên Chúa, nhưng không tiếp nhận nó; như thế Kẻ Dữ đến và lấy mất đi. Thật vậy, Kẻ Dữ không muốn rằng hạt giống Tin Mừng nẩy mầm trong trái tim con người. Đó là so sánh thứ nhất.

So sánh thứ hai là hạt giống rơi trên đá: nó diễn tả những người lắng nghe lời Chúa và tiếp nhận ngay lập tức, nhưng một cách hời hợt, bởi vì họ không có rễ và không kiên trì; khi các khó khăn và bách hại xảy đến, những người này bị đốn ngã ngay. Trường hợp thứ ba là hạt giống rơi vào giữa càc bụi gai: Chúa Giêsu giải thích rằng nó ám chỉ các người lắng nghe lời Người, nhưng vì các lo lắng trần tục và sự cám dỗ của giầu sang nó bị chết ngộp. Sau cùng hạt giống rơi trện đất phì nhiêu diễn tả những người lắng nghe lời, tiếp nhận nó, giữ gìn nó và hiểu nó, và nó sinh bông hạt. Mô thức hoàn thiện nhất của thửa đất tốt này là Đức Trinh Nữ Maria.

Dụ ngôn này nói với chúng ta ngày nay, như đã nói với những người lắng nghe Chúa Giêsu cách đây hai ngàn năm. Nó nhắc nhớ chúng ta rằng chúng ta là thừa đất, nơi Chúa không mệt mỏi ném hạt giống Lời Người và tình yêu của Người. Chúng ta tiếp nhận nó với các sẵn sàng nào? Con tim của chúng ta ra sao? Và chúng ta có thể tự hỏi nó giống thửa đất nào: một con đường, một thửa đất sỏi đá, một bụi gai? Tùy nơi chúng ta trở thành thửa đất tốt không có các bụi gai, không có đá sỏi, nhưng đã được vỡ đất và trồng tỉa cẩn thận, để có thể đơm bông hạt tốt lành cho chính chúng ta và cho các anh chị em khác.

Ở đây sẽ tốt cho chúng ta đừng quên rằng cả chúng ta cũng là các người gieo giống. Loại hạt nào ra khỏi con tim và miệng chúng ta? Các lời nói của chúng ta có thể mang lại biết bao thiện ích cũng như biết bao sự dữ! Chúng có thể chữa lành và cũng có thể gây thương tích; chúng có thể khích lệ và có thể đè bẹp. Xin anh chị em hãy nhó điều quan trọng không phải là cái đi vào, mà là cái ra khỏi miệng và trái tim. Với gương của Người xin Đức Mẹ giúp chúng ta đón nhận Lời, giữ gìn nó và làm cho nó phong phú nơi tha nhân.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 15 Thường niên năm A (10/7/2011) - Thiên Chúa tôn trọng sự tự do nơi con người

Anh chị em thân mến,

Trong bài Phúc Âm Chúa Nhật hôm nay (Mt 13,1-23), Chúa Giêsu nói với dân chúng dụ ngôn nổi tiếng của người gieo giống. Đây hầu như là một trang “tự thuật”, bởi vì nó phản ánh chính kinh nghiệm của Chúa Giêsu và việc rao giảng của Người: Chúa tự đồng hóa với người gieo giống, gieo hạt giống Lời Chúa và nhận thấy các hiệu quả khác nhau có được, tùy theo kiểu tiếp nhận dành cho việc loan báo. Có người lắng nghe Lời Chúa một cách hời hợt mà không tiếp nhận nó; có người tiếp nhận trong lúc đó, nhưng không kiên tâm và mất tất cả; có người bị các lo lắng và các cám dỗ của thế gian lấn át; và có người lắng nghe và tiếp nhận như thửa đất tốt: ở đây Lời Chúa đem lại bông hạt dồi dào.

Nhưng bài Phúc Âm cũng nhấn mạnh trên “kiểu” rao giảng của Chúa Giêsu, nghĩa là việc dùng các dụ ngôn. Các môn đệ hỏi Người: “Tại sao Thầy nói với họ bằng dụ ngôn?” (Mt 13,10). Và Chúa Giêsu trả lời bằng cách phân biệt các ông với dân chúng: cho các môn đệ, tức là những người đã quyết định theo Người, Người có thể nói về Nước Thiên Chúa một cách công khai, trái lại cho những người khác thì Chúa Giêsu loan báo Nước Thiên Chúa bằng các dụ ngôn, để kích thích sự quyết định và việc hoán cải con tim của họ. Thật thế, tự bản chất của chúng, các dụ ngôn đòi hỏi một cố gắng giải thích, kêu gọi trí thông minh cũng như sự tự do. Thánh Gioan Kim Khẩu giải nghĩa rằng: “Chúa Giêsu đã nói lên các lời này với chủ ý lôi kéo các người nghe đến với Ngài và mời gọi họ bằng cách bảo đảm rằng nếu họ hướng tới Ngài, thì Ngài sẽ chữa họ lành” (Comm. al Vang. di Matt.., 45,1-2).

Nói cho cùng, “Dụ ngôn” đích thật của Thiên Chúa là chính Chúa Giêsu và Bản Vị của Người, dấu ẩn trong dấu chỉ của nhân tính, và đồng thời vén mở cho thấy thiên tinh. Trong cách thế đó, Thiên Chúa không ép buộc chúng ta tin nơi Ngài, mà lôi kéo chúng ta tới với Ngài với chân lý và lòng lành của Người Con nhập thể của Ngài: thật vậy, tình yêu luôn tôn trọng sự tự do.

Các bạn thân mến, ngày mai chúng ta sẽ mừng lễ thánh Bênêđictô, Viện Phụ và Bổn Mạng của Âu châu. Dưới ánh sáng của bài Phúc Âm này, chúng ta hãy nhìn lên thánh nhân như bậc thầy của việc lắng nghe Lời Thiên Chúa, một sự lắng nghe sâu đậm và kiên trì. Chúng ta phải luôn luôn học từ vị Tổ Phụ của phong trào đan tu tây phương biết dành chỗ nhất cho Thiên Chúa, bằng cách dâng lên Ngài các sinh hoạt thường ngày của chúng ta với lời cầu nguyện sáng chiều.

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta theo gương mẹ, là “đất tốt”, nơi hạt gống Lời Chúa có thể đem lại nhiều bông hạt.

Nguồn: archivioradiovaticana.va