NHỮNG NGÀY LỄ PHỤNG VỤ

Ngày 12 tháng 01

Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa

Ngay từ năm 300 sau Công nguyên, Giáo hội Đông phương đã cử hành lễ Chúa hiển linh và lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa vào ngày 06 tháng 01. Trong Giáo hội Tây phương, Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa được nhắc đến trong Phụng vụ Các giờ kinh . Với cuộc cải cách tổ phục vụ vào năm 1969, ngày cử hành lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa ấn định vào Chúa nhật sau ngày 06 tháng 01 - Lễ Chúa hiển linh. Nếu lễ Chúa hiển linh được cử hành vào Chúa nhật sau ngày 06 tháng 01, thì lễ Chúa chịu phép rửa được cử hành vào thứ Hai sau lễ Chúa hiển linh. Mùa Giáng sinh kết thúc với lễ cử hành Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, mặc dù vẫn có một "khoảng thời gian mở" kéo dài đến ngày 02 tháng 02, ngày Lễ Dâng Chúa vào thánh thánh. Lễ Dâng Chúa vào thánh còn được gọi là lễ Nến ( Candlemas ), vì Chúa Kitô được công bố là “ánh sáng soi đường cho muôn dân”. 

Năm A

Năm B

Năm C


Năm A

Được giờ, Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa cho mình. Nhưng ông một mực có thể Người và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” Nhưng Đức Giêsu trả lời: “Bây giờ cứ thế đã rồi. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ đức công chính.” Được giờ ông Gioan mới chiều theo ý Người. Khi Đức Giêsu chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. Và có lời phán của chúa phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. (Mt 3,13-17)

Chúa Giêsu bên sông Giođan

Trích đoạn Tin mừng bắt đầu với một ghi chú địa lý: Chúa Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan để được tẩy trắng giả làm rửa. Khi đến nơi, Chúa Giêsu không tuyên bố mình là Bài Mêsia, cũng không rao giảng. Thay vào đó, Người đứng chung với tất cả những người khác ở đó, mong muốn được chịu phép rửa, qua đó bày tỏ sự liên đới của mình với những người tội lỗi. Chúa Giêsu không phân biệt, nhưng Người đứng giữa dân chúng, kể cả những người đang mang tội đền tội. Người chấp nhận nguy hiểm khi ở giữa họ, cũng như Người chấp nhận nguy hiểm khi trở thành Con Người trong lòng Đức Maria. Do đó, có một kế hoạch nhất quán trong cách Chúa Giêsu “chuyển” dọc theo “trình độ nghiên cứu” của Người.

Gioan và Giả

“Chính tôi mới cần Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!”  – Gioan Tẩy Giả Đường lên khi thấy Chúa Giêsu. Chúng tôi chứng kiến ​​sự bối rối của vị trí ngôn sứ, người chỉ vài câu trước đó đã tuyên bố: “Đấn đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người…” ( Mt 3,11 ) . Sự bối rối này như cùng tâm trạng của chiến mã tại thành Xêdarê Philípphê khi ông dũng chúa chúa, sau khi nghe Người mặc khải về cuộc chiến Thương khó, cái chết và sự phục sinh đang chờ đợi Người, rằng: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện đó!” Và ông đã nhận được lời đáp của Chúa: "Xatan, lui lại sau Thầy! Anh cản đường Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người" ( Mt 16,22-23 ). Một lần khác là ở phòng Tiệc ly, phản cũng khước từ khi Chúa Giêsu muốn rửa chân cho ông (x. Ga 13,6-8). Những phản ứng như của Gioan Tẩy Giả và Giả vờ cho thấy sự nhẹ nhàng của chúng ta khi nhìn thấy Chúa Giêsu quá yếu đuối và nhẹ nhàng như thế.       

“ Hiện tại đã có thế rồi”

Có những lúc điều quan trọng là “bây giờ cứ thế”. Điều mà Gioan Giả cảm thấy bất ngờ đến mức trần thực sự ra lại là một phần trong kế hoạch của Thiên Chúa, kế hoạch để “giữ vũ khí” đức công chính. By lẽ, Chúa Giêsu – như chính Người đã tuyên bố một ngày kia – không đến để bãi bỏ luật và các ngôn sứ (x. Mt 5,17 ), nhưng để đảm bảo an toàn công lý của Thiên Chúa. Công lý này không làm nhục, không chia sẽ, cũng không đoán trước. Ngược lại, công lý ấy làm hợp nhất, phá bỏ mọi rào cản, đáp ứng nhu cầu của mọi người và tôn trọng mọi người. Công lý của Thiên Chúa cao vượt qua công lý của con người: Ngài không sử dụng thước đo “bao nhiêu” – bạn trả giá theo mức độ mà bạn đã vi phạm. Thay vào đó, Ngài sử dụng thước đo của tình yêu, lòng thương xót và sự tha thứ – thước đo duy nhất có thể bắc cầu mọi khoảng cách và chữa lành những con tim sâu sắc, bởi vì chính từ bên trong, mọi ý định xấu xa được sinh ra (x. Mc 7,1-23 ).  

Các tầng mở ra

Sự lựa chọn của Chúa Giêsu được xác nhận qua các tầng trời mở ra, với ân ban của Chúa Thánh Thần và tiếng Chúa Cha đóng ấn sứ vụ của Chúa Giêsu: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. Khi các tầng trời mở ra, “công lý” phát triển sự chia cách giữa nhân loại và Thiên Chúa, đưa chúng ta trở về buổi bình minh của công trình sáng tạo, khi Thần Khí bay nhanh trên mặt nước. Trong Chúa Giêsu, Chúa Cha cho chúng ta thấy Con Người Mới, Ngài yêu dấu, bã làm đẹp lòng ngài. Đường như Ngài đang nói: “Con làm Ta hạnh phúc biết bao. Ta rất tự hào về con”. Niềm vui hạnh phúc này hiện hữu trong mỗi người chúng ta, bởi vì mỗi người chúng ta đều mang trong hình ảnh của Thiên Chúa. Chúng tôi đã tạo dựng theo “hình ảnh và giống như” Ngài (St 1,26). Không ai có thể xóa hình ảnh này bởi vì “Thiên Chúa thấy mọi người đã làm ra kết quả là rất tốt đẹp!” (St 1,31). Việc Chúa Giêsu đến cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa luôn quan tâm đến chúng ta. Đường như Ngài đang nói: “Với con, Ta muốn bắt đầu một câu chuyện tình yêu mới, một khởi đầu mới” . Chúng tôi đã đổi mới các chức năng mà chúng tôi học cách nhận cuộc sống là một món quà của tình yêu và chúng tôi sống trọn vẹn trong Tình yêu đó.         


Năm B

Ông Gioan rao giảng rằng: “Có được quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng leo dốc quai dép cho. Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần.” Hồi ấy, Đức Giêsu từ Nadarét miền Galilê đến, và được ông Gioan làm phép rửa dưới sông Giođan. Vừa lên nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu xuống trên mình. Lại có lời phán phán rằng: “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.” (Mc 1,7-11)

Tóm tắt quá trình hành động

Trong mùa Giáng sinh, họ đã tôn thờ Hài Nhi của Bêlem nằm trong sân cỏ. Chúng ta đã gặp Thánh gia Nadarét vào Chúa nhật đầu tiên sau Lễ Giáng sinh. Vào ngày đầu năm mới, họ đã tôn kính Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Chúng tôi đã suy ngẫm về việc Chúa Giêsu chứng tỏ mình ra cho các nhà bồi tinh, qua đó chứng tỏ mình cho muôn dân, trong lễ Hiển linh.

Chúa Giêsu khởi đầu đời sống công khai

“Nadarét” là một ngôi làng nhỏ, không có truyền thống gì nổi bật. Người ta xem thường dân làng Nadarét: “Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được?” – Nathanaen đã hỏi ( Ga 1,46 ). Thế nhưng Chúa Giêsu đã sống ở đó suốt 30 năm. Đó là những năm tháng thinh Yên tĩnh, lớn lên và trưởng thành, lao động, sống với gia đình, và cuộc sống bình thường... “Galilê” là một vùng bị coi thường từ quan điểm tôn giáo, vì bị xem là ô uế bởi dân ngoại ngoại. Thánh sử nêu lên những chi tiết này để giúp chúng ta hiểu rằng Chúa Giêsu bắt đầu đời sống “công khai” không phải là một người có “đặc quyền”, nhưng như một người bình thường. Các sách Tin khuyến khích chỉ cho chúng ta biết rằng trong suốt 30 năm đầu đời, Chúa Giêsu “ngày càng thêm phiền não, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa” (Lc 2,52). Chính sự trưởng thành này đã dẫn Người đến sự “liên kết” với những người bé mọn nhất, với những kẻ tội phạm: “Đấng đuổi biết kiện là gì” , như Thánh Đấu viết, “thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta” (x. 2 Cr 5,21; Gl 3,13).       

Tiếng Anh

Khi vừa lên từ nước, chỉ mình Chúa Giêsu nhận ra tiếng nói từ trời: “Con là Con yêu dấu của Cha” . Những lời khuyên hôm nay cũng dành cho chúng ta: “Con là con của Cha, người Cha yêu dấu”. Đường như Thiên Chúa đang nói: “Cha hài lòng về con”. Niềm hạnh phúc của Thiên Chúa hiện hữu trong mỗi người chúng ta, vì bất chấp chúng ta là ai, sự thật thực sự không thể thay đổi là chúng ta được tạo dựng theo “hình ảnh và giống như” Ngài (St 1,26). Không ai có thể xóa thật sự rằng Thiên Chúa hài lòng về chúng ta, bởi vì “Thiên Chúa thấy mọi sự Ngài đã làm ra quả là rất tốt đẹp” (St 1,31). Việc Chúa Giêsu xuống thế cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa luôn quan tâm đến chúng ta. Đường như Ngài đang nói: “ Với con, Ta muốn bắt đầu một câu chuyện tình yêu mới, một khởi đầu mới” .     

Phép dùng của Chúa Giêsu, phép rửa của chúng ta

Chúa Giêsu liên đới với những người đương thời và người – Hoàn toàn không có tội – chung hàng với những người phạm tội. Người đặt mình ở cạnh chúng ta. Người là Thiên Chúa-ở-cùng-chúng-ta, Emmanuel. Người ta lấy số phận của mỗi người chúng ta. Đó chính cũng là điều chúng ta được mời gọi thực hiện – đặc biệt hơn nữa là những người đã được rửa tội, đã chìm trong tình yêu của Người – để biết cách quan tâm đến người khác, những người cùng chia sẻ kinh nghiệm sống với chúng ta, khởi động từ những người bé mọn (tội nhân), những người bị loại trừ (Nadarét), và những người được phân công nhãn (Galilê). Mọi kỳ vọng hay định kiến ​​đều cần được khám phá bằng sự thật rằng mỗi người chúng ta đều là “con yêu dấu của Chúa” và Ngài “hài lòng” về từng người. Điều này đúng với tôi, và cũng đúng với mọi anh chị em tôi, bất kể tình trạng tội lỗi của chúng ta. Trong Bí tích Thánh tẩy, điều đã xảy ra vào lễ Giáng sinh tái diễn: Thiên Chúa hạ mình xuống, bước vào trong tôi để tôi được tái sinh trong Ngài như một thụ tạo mới. Nhưng chúng tôi được mời làm chứng cho “đời sống mới” này (x. Is 43,19), để như Chúa Giêsu đã nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9), thì những người khác cũng có thể nói về chúng tôi rằng: “Tôi thấy Chúa Giêsu nơi bạn” . Điều này, xét về mặt con người, là không thể, nhưng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37).      

Từ phép rửa đến đời sống

Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa lại mùa Giáng sinh và mở ra mùa Thường niên – mùa của đời sống. Nếu như qua phép rửa, Chúa Giêsu khai mở sứ công khai của Ngài, thì đối với chúng ta, đó là sự khởi đầu của một sự thoải mái: rời “hang đá Bêlem,” nơi ta đã thờ lạy Người, để bắt đầu sứ mạng làm bằng chứng cho Người từng ngày. Được củng cố bởi niềm vui của Cộng đoàn/Dân Chúa quy tụ mỗi Chúa nhật, chúng ta để mình được dẫn dắt bởi “ánh sao” là Lời Chúa, được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể – Bánh Hằng Sống trên hành trình. Với đời sống bác ái, chúng ta tiếp tục hành trình hướng về trời cao rộng mở, nơi Chúa Cha đang chờ đợi để chúng ta được sống đời đời với Ngài.  


Năm C

Hồi đó, dân dân đang hướng ngóng, và trong ác tâm, ai ai cũng tự hỏi: biết đâu ông Gioan lại thải là Mêsia! Ông Gioan trả lời mọi người rằng: “Tôi, tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, nhưng có sức mạnh hơn tôi đang đến, tôi không đáng sợ quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và Hỏa hoạn”. Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giêsu cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình chim bồ câu. Lại có lời phán đoán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con. (Lc 3,15-16, 21-22)

Kinh nghiệm toàn dân

Thật thú vị khi nhận thấy Thánh sử Luca thuật lại rằng phép rửa của Chúa Jesus là một kinh nghiệm của toàn dân: “Khi toàn dân đã chịu rửa” . Khi ở giữa dân chúng, Chúa Giêsu biểu lộ một liên hoan sâu sắc với những tội lỗi của Người, sự liên hoan này ngay từ đầu đã đóng một “dấu ấn” đặc biệt trên sứ phục vụ của Người. Chúa Giêsu sa mạc rằng chính Người đã đến để “hiến mạng sống mình” để gánh tội lỗi của nhân loại. 

ĐẠI HỌC

Khác với các thánh sử dụng khác, Thánh Luca không tập trung chi tiết vào việc Chúa Giêsu chịu phép rửa, mà chỉ đề cập một cách đơn giản: “Đức Giêsu cũng chịu phép rửa” . Điều thánh sử nhấn mạnh là thái độ của Chúa Giêsu: “Đang khi Người cầu nguyện” . Đây là một chủ đề đặc biệt được Thánh Luca yêu thích và lặp lại thường xuyên trong Tin mừng của bạn. Trong bầu khí cầu nguyện này, Chúa Giêsu lãnh nhận ân ban Chúa Thánh Thần và được Chúa Cha xác nhận, thừa nhận Người là “Con yêu dấu” và “Ta hài lòng” về Người. Điều này hàm ý rằng Chúa Cha đã đặt niềm tin nơi Chúa Giêsu. Đây cũng là cách để chỉ ra rằng việc Chúa Giêsu đến gần dân chúng và cuộc sống liên đới với họ chính là lý do Ngài được nói đến.      

Cầu

Trong bối cảnh cầu nguyện, Chúa Giêsu nhận ân ban Chúa Thánh Thần. Chi tiết mẹo này gợi ý rằng mỗi khi chúng ta cầu nguyện, khi chúng ta trò chuyện thân mật với Thiên Chúa (như Thánh Têrêsa Avila nói), chúng ta cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Thánh Thần. Cầu nguyện trở về với Chúa, ở lại với Ngài. Đó chính là hơi thở của căn hộ tính làm con cái Thiên Chúa mà chúng ta đã nhận được Bí tích Thánh tẩy. Chỉ trong cầu nguyện, đời sống của chúng ta như con cái Thiên Chúa mới được nuôi dưỡng. Trong những khoảnh khắc khắc cầu, chúng ta để cho Thiên Chúa nói với chúng ta: “ Con là con yêu dấu của Cha”, “Con quan trọng đối với Cha”.

Con yêu dấu của Chúa

Trong Chúa Giêsu, Người Con được Chúa Cha tuyển chọn, mỗi người chúng ta cũng là “người con yêu dấu của Chúa” , là những người mà Thiên Chúa “hài lòng”. Điều này đúng với tôi, và cũng đúng với mọi anh chị em tôi, bất kể tình trạng tội lỗi của chúng ta. Trong Bí tích Thánh tẩy, điều đã xảy ra vào lễ Giáng sinh tái diễn: Thiên Chúa hạ mình xuống, bước vào trong tôi để tôi được tái sinh trong Ngài như một thụ tạo mới. Nhưng chúng tôi được mời làm chứng cho “đời sống mới” này (x. Is 43,19), để như Chúa Giêsu đã nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9), thì những người khác cũng có thể nói về chúng tôi rằng: “Tôi thấy Chúa Giêsu nơi bạn” . Điều này, xét về mặt con người, là không thể, nhưng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37).      

Tâm Bùi chuyển ngữ
từ Vatican News