Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa Vọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa Vọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

“CUỘC SỐNG LÀ MỘT BÁNH XE”, NHƯNG MÙA VỌNG PHÁ VỠ CHU KỲ TRỞ LẠI BẤT TẬN

 

“CUỘC SỐNG LÀ MỘT BÁNH XE”, NHƯNG MÙA VỌNG PHÁ VỠ CHU KỲ TRỞ LẠI BẤT TẬN

avatarFrancesco Lambiasi
WHĐ (10/12/2025) – Mùa Vọng không chỉ là chu kỳ trở lại quen thuộc, nhưng là sự hiện diện và đến mãi mãi của Chúa Kitô trong lịch sử. Bài viết sau đây khai triển chiều kích thần học này, giúp độc giả hiểu mùa Vọng như hành trình hy vọng dẫn người Kitô hữu đến ơn cứu độ viên mãn.

Mùa Vọng không phải là một sự trở lại theo chu kỳ, nhưng là sự đến không ngừng của Chúa Kitô trong lịch sử. Chờ đợi và hiện diện đan xen, hướng dòng thời gian đến ơn cứu độ. Hoà nhịp với Năm thánh "Những người lữ hành hy vọng", mùa Vọng gợi lại tư tưởng của Bonhoeffer: "Không ai sở hữu Thiên Chúa đến mức không còn phải chờ đợi Người nữa".

"Cuộc đời là một bánh xe": một cách nói dân gian dường như vọng lại quan niệm cổ xưa về cuộc sống và lịch sử, dựa trên cái nhìn tự nhiên về những giai đoạn, mùa vụ và các chu kỳ lặp đi lặp lại, vốn tái diễn một cách tất định, u buồn, luôn giống nhau và bất biến. Ý tưởng chu kỳ về "sự trở lại vĩnh cửu của vạn vật" này rõ ràng trái ngược với cách diễn tả thời gian của Kitô giáo, vốn xem diễn biến các sự kiện dưới ánh sáng của "ơn cứu độ" do Thiên Chúa thực hiện. Và do đó, tiến trình lịch sử và vũ trụ được hiểu như một đường thẳng khởi đi từ nguồn gốc nguyên thủy, hướng đến sự hoàn thành sau cùng cách dứt khoát đến cuộc giải thoát phổ quát, khi "Chúa Kitô sẽ là tất cả và trong mọi người" (Cl 3,15).

Thần học mùa Vọng xoay quanh hai quan điểm nền tảng.

Một mặt, thuật ngữ adventus - đến, tới - muốn nói đến kỷ niệm việc đến lần đầu của Đấng Cứu Thế. Mặt khác, thuật ngữ này cũng nhấn mạnh lần đến sau cùng của Người, vào lúc tận thế. Những sự kiện này đan xen nhau: Việc đến của Chúa Kitô vào dịp Giáng sinh hướng đến sự đến hằng ngày của Người trong Giáo hội và trong nhân loại. Điều này quy hướng đến vinh quang của Đấng Cứu Thế: điểm tận cùng của niềm mong đợi.

Trước khi tiếp tục, chúng ta cần dừng lại một chút để hiểu đúng thuật ngữ "mùa vọng", mà đôi khi được hiểu là "sự trở lại" của Chúa Kitô vào tận thế. Thật vậy, Chúa Giêsu không bao giờ xa chúng ta, như chính Người đã bảo đảm với các môn đệ trong biến cố Thăng Thiên: "Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28, 20). "Mọi ngày": Mùa Vọng hằng ngày. Và sau hai ngàn năm, Người vẫn giữ lời hứa đó.

Đó cũng chính là điều chúng ta lặp lại trong Thánh lễ: “Lạy Chúa, chúng con loan truyền Chúa chịu chết; chúng con tuyên xưng Chúa sống lại; cho tới khi Chúa đến”. Chúa Giêsu thực sự là Con Thiên Chúa, Đấng đang đến, như chính Chúa đã xác định trong sách Khải huyền, khi trình bày “thẻ căn cước” của Người: “Đức Chúa là Thiên Chúa phán: Ta là Đấng hiện có, đã có và đang đến” (1, 8).

Đúng vậy: Sinh nhật của Chúa là một sự kiện đã qua. Nhưng làn sóng ánh sáng từ sự kiện đó rực rỡ và chói ngời đến mức vượt qua mọi ranh giới không gian và thời gian, lan tỏa đến chúng ta một cách mạnh mẽ và niềm vui sâu thẳm, đến mức chúng ta sẽ luôn được tái sinh và thắp sáng bởi ánh sáng ấy.

Đây là chiều kích đầu tiên của sự kiện mùa Vọng, mặc dù đã qua nhưng vẫn tiếp tục tuôn đổ vào hiện tại của chúng ta.

Chúng ta biết sinh nhật của Chúa Giêsu được cử hành vào ngày 25/12, vì vào ngày đó ở Roma cổ xưa, người ta thường tổ chức lễ hội mừng sự trở lại của ánh sáng, trùng với thời điểm Đông chí. Nhưng việc sùng bái sự ra đời của Mặt Trời bất khả chiến bại cuối cùng đã chấp nhận sự bất lực hoàn toàn của những người phàm trần khốn khổ trong việc thoát khỏi ảo tưởng và nỗi thất vọng mỗi khi bánh xe của vòng tuần hoàn vô tận quay trở lại một lần nữa.

Tóm lại, điều còn lại để nhấn mạnh là sự trùng hợp đầy ý nghĩa của mùa Vọng 2025 và chặng cuối của Năm thánh: "Những người lữ hành Hy vọng". Nhưng để có thể "hy vọng với niềm hân hoan", một sự hỗ trợ tuyệt vời có thể đến từ tư tưởng tuyệt vời này của Bonhoeffer: "Không ai sở hữu Thiên Chúa đến mức không còn phải chờ đợi Người nữa. Nhưng, cũng không thể nào chờ đợi Thiên Chúa nếu không tin rằng chính Thiên Chúa đã kiên nhẫn chờ đợi mình từ lâu”.

Chúng ta chờ đợi. Chúa đến: “Maranatha, Lạy Chúa, xin hãy đến!”

Mary Ngọc Yến

Chuyển ngữ từ: agensir.it

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2024

Tìm lại ý nghĩa đích thực của Mùa Vọng

 

Tìm lại ý nghĩa đích thực của Mùa Vọng

Đôi khi, chúng ta nỗ lực hoàn thành danh sách những việc phải làm trong mùa Giáng Sinh, mà lại quên đi ý nghĩa thực sự của Mùa Vọng và Giáng Sinh là gì. Đây là lý do tại sao tôi muốn giảm bớt áp lực trong năm nay.

 

Năm ngoái, tôi nói với chồng rằng anh ấy sẽ đảm nhận bữa tối Giáng Sinh. Tôi cảm thấy quá tải khi phải lo tất cả, từ việc mua sắm, trang trí, lên kế hoạch cho sự kiện và tổ chức một bữa ăn lễ theo truyền thống! Thay vào đó, tôi giao hết cho anh ấy và để mọi thứ như vậy.

 

Anh ấy đã đặt một số bữa ăn lễ được đóng gói từ công ty giao hàng, và bạn biết không? Nó thật sự rất ngon! Những món ăn chuẩn bị sẵn chỉ cần cho vào lò nướng và mùi vị cũng gần như không khác gì món mình nấu. Anh ấy nấu, còn tôi thì bày bàn ăn. Sau bữa tối, cả gia đình cùng dọn dẹp và chơi Uno.

 

Cuối cùng, tôi đã có thể dành thời gian còn lại của kỳ nghỉ Giáng Sinh để nấu những món ăn đặc biệt mà tôi yêu thích, mà không cảm thấy bị áp lực gì cả.

 

Bỏ qua căng thẳng và đón nhận cái đẹp. 

Năm nay, tôi hoàn toàn không bị xao động về Giáng Sinh. Đây là một giai đoạn phát triển mới đối với tôi; ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã bị cuốn hút vào các mùa lễ. Sau khi bắt đầu viết blog làm mẹ và có đứa con đầu lòng, tôi quyết tâm để gia đình mình được đắm chìm trong vẻ đẹp của năm phụng vụ một cách trọn vẹn.

 

Mùa Vọng có thể cảm thấy là mùa bận rộn nhất, khi có sự giao thoa giữa văn hóa Công giáo và văn hóa thế tục. Ngay khi Halloween kết thúc, giấy gói quà bắt đầu xuất hiện trên các sửa sổ ở cửa hàng và danh sách mua hàng. Những quảng cáo về đồ trang trí mùa lễ “tấn công” người dùng trên mạng xã hội. Nhạc Giáng Sinh vang lên khắp các siêu thị. Những tác động bên ngoài nhắm vào việc làm sao để có một kỳ nghỉ ý nghĩa, không lãng phí và tự làm. Tất cả những điều này có thể khiến ta cảm thấy thật quá tải.

 

 

Hóa ra, tôi không phải là người duy nhất: một nghiên cứu đã chỉ ra rằng 62% người tham gia khảo sát cảm thấy mức độ căng thẳng tăng lên đáng kể trong mùa lễ.

 

Tuy nhiên, tôi đã thay đổi rất nhiều so với thời điểm mình còn là một bà mẹ Công giáo với đứa con đầu lòng, cố gắng làm tất cả mọi thứ trước Giáng Sinh: chụp hình với ông già Noel, hát Thánh ca, trang trí bánh quy, cắt tuyết giấy, làm đồ trang trí từ bột muối, chuẩn bị trang phục đồng điệu cho lễ nửa đêm…

 

Đừng hiểu lầm, tôi yêu tất cả những điều đó, nhưng giờ tôi đang buông bỏ áp lực phải hoàn thành hết mọi việc trong danh sách – dù sao đi nữa, tôi đâu phải là ông già Noel!

 

Mùa lễ được tạo ra cho chúng ta

Liệu chúng ta có thể tận hưởng Mùa Vọng và Giáng Sinh giống như cách chúng ta tận hưởng ngày Chủ nhật không? Là thời gian để nghỉ ngơi. Liệu mùa lễ đầy mong đợi và vui tươi này có phải là một lời mời gọi chúng ta đón nhận bóng tối ngày càng lớn dần, từ chối những lời mời và kế hoạch quá mức, kéo rèm lại và quây quần bên gia đình trong ấm áp và tĩnh lặng? Liệu dịp lễ này được tạo ra cho chúng ta, chứ không phải chúng ta sống để phục vụ Giáng Sinh?

 

“Mùa Vọng này, tôi đang hướng về sự bình an cùng với Hoàng Tử Bình An. Tôi chọn buông bỏ những điều không cần thiết, ưu tiên những điều quan trọng và gác lại những thứ khác.”

 

Cách tôi tái tập trung trong Mùa Vọng này

Chúng tôi vẫn sẽ làm vòng nến mùa Vọng mỗi Chủ Nhật, nhưng tôi sẽ không lo lắng nếu chúng tôi không làm được cây Jesse*. Tôi sẽ không gửi thiệp Giáng Sinh cho những người quen nhưng không mấy thân thuộc. Tôi sẽ tập trung vào những người cao tuổi và những người không thể ra ngoài, những người có thể cảm nhận được niềm vui Giáng Sinh từ nỗ lực của tôi.

 

* Cây Jesse (Jesse Tree) là một biểu tượng truyền thống trong Kitô giáo, đặc biệt trong Mùa Vọng, nhằm nhắc nhở tín hữu về dòng dõi của Chúa Giêsu và kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa từ Cựu Ước đến Tân Ước. Cây Jesse thường được trang trí bằng các hình ảnh hoặc biểu tượng liên quan đến các nhân vật và sự kiện quan trọng trong Kinh Thánh, bắt đầu từ Adam và Eva, qua các tiên tri và nhân vật quan trọng khác, cho đến việc sinh ra của Chúa Giêsu.

 

Tên “Cây Jesse” xuất phát từ sách Isaia trong Cựu Ước, nơi có câu nói: “Từ gốc tổ Gie-sê, sẽ đâm ra một nhánh nhỏ, từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non.” (Isaia 11:1), ám chỉ về sự xuất hiện của Đấng Mêsia từ dòng dõi của vua David, người có cha là Jesse.

 

Cây Jesse thường được “trang trí” trong suốt Mùa Vọng, mỗi ngày một biểu tượng tương ứng với một câu chuyện Kinh Thánh, giúp tín hữu suy niệm về lịch sử cứu độ và sự mong đợi sự ra đời của Chúa Giêsu trong đêm Giáng Sinh. Các biểu tượng có thể bao gồm những hình ảnh như con tàu của Noah, cây gậy của Mô-sê, chén vàng của Manna, hay hình ảnh các tiên tri.

 

Cây Jesse là một cách để các gia đình hoặc cộng đoàn sống trong sự mong đợi và chuẩn bị tinh thần cho Giáng Sinh, đồng thời củng cố niềm tin vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

 


 

Tôi sẽ tặng những món quà dùng ngay được, như sôcôla mua sẵn hoặc chai rượu. Thật không may, việc làm bánh tặng bạn bè và hàng xóm chỉ khiến tôi căng thẳng. Không có gì gọi là “đêm thánh an bình” khi một người mẹ mệt mỏi la mắng các con!

 

Mỗi năm, tôi cảm thấy choáng ngợp với lượng đồ chơi tràn vào ngôi nhà nhỏ của chúng tôi, những món quà mà các con tôi không đòi hỏi và cũng không chơi. Vì vậy, tôi sẽ để ông già Noel mang đến một món quà mà các con ao ước, và để ông bà lo phần “chiều chuộng” đó. Với những món quà còn lại, tôi sẽ chọn sách, trò chơi bàn, câu đố và các món ăn có thể ăn được. Hạt giống và dụng cụ làm vườn sẽ dạy các con tôi về sự kiên nhẫn và nỗ lực. Món quà không phải chỉ quy về tôi, mà là để gắn kết, không tạo ra sự xa cách.

 

Và đây là một phép màu: năm nay, tôi thực sự mong đợi Giáng Sinh! Tôi nghĩ về những việc trong danh sách cần làm như là những hồng ân, chứ không phải là những cam kết. Tôi học cách hòa mình vào mùa này một cách tự nhiên, theo cách tổ tiên chúng ta đã làm: nghỉ ngơi sau khi thu hoạch xong, chuẩn bị để bước vào trạng thái ngủ đông sau những hoạt động bùng nổ của mùa hè.

 

Khi tôi thay đổi cách nhìn về mùa này như một lời mời gọi để nghỉ ngơi, nó trở thành việc nuôi dưỡng thay vì là nguồn gây nên sự căng thẳng.

 

Nguồn: Aleteia 

Tác giả: Christie Ricardo

Chuyển ngữ: Mai Ni | CTV JESCOM – Truyền Thông Dòng Tên


https://dongten.net/tim-lai-y-nghia-dich-thuc-cua-mua-vong/


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2024

THỰC HÀNH MÙA VỌNG

 

THỰC HÀNH MÙA VỌNG

avatarLm. Antôn P. Nguyễn Phi Tiến, SVD
12/12/2024
Phần này được Linh mục Antôn Nguyễn Phi Tiến, SVD trích dịch sang Việt ngữ từ tác phẩm: Abbot Guéranger, O.S.B., “The Liturgical Year: Advent”, Volume 1, (bản dịch tiếng Anh của Domlaurence Shepherd, O.S.B.), St. Bonaventure Publications 2000, tr. 35-41.

Trong suốt Mùa Vọng, Mẹ Giáo Hội chuẩn bị đón mừng mầu nhiệm ba lần đến của Chúa Giêsu Kitô một cách rất long trọng; giống như trong dụ ngôn các “trinh nữ khôn Ngoan”, Giáo Hội cũng luôn giữ cho chiếc đèn của mình cháy sáng để đón mừng Chàng Rể đến; thì chúng ta, vừa là chi thể và là con cái của Giáo Hội, phải mặc lấy tinh thần của Mẹ Giáo Hội và sống lời mời gọi của Đấng Cứu Thế: “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay.”[1] Trong thực tế, Mẹ Giáo Hội và cả chúng ta nữa đều có chung một niềm hy vọng. Mỗi người chúng ta là đối tượng của lòng thương xót và sự quan phòng của Thiên Chúa trong tương quan với Người. Nếu như Giáo Hội là đền thờ của Thiên Chúa, là bởi Giáo Hội được xây dựng trên những viên đá sống động; nếu như Giáo Hội là hiền thê, là bởi Giáo Hội mang trong mình tất cả những tâm hồn được mời gọi bước vào trong sự hiệp thông vĩnh cửu với Thiên Chúa. Đã có lời chép rằng, Đấng Cứu Thế đã chuộc Giáo Hội bằng chính giá máu của mình[2]; mỗi người chúng ta cũng có thể thốt lên như lời của thánh Phaolô Tông Đồ: “Chúa Kitô đã yêu thương tôi và Người đã hiến mạng sống mình vì tôi”[3]. Vận mệnh của chúng ta và Giáo Hội là một, vì thế, chúng ta cần phải nỗ lực trong suốt Mùa Vọng để chuẩn bị tâm hồn thật xứng đang đón Chúa ngự đến như chính Giáo Hội đã sống và mời gọi.

Trước hết, bổn phận của chúng ta là hợp với các thánh cầu xin Đấng Mêsia đến, và đồng thời là để trả món nợ mà toàn thể nhân loại đã mắc phải nhờ lòng thương xót của Chúa. Để chu toàn bổn phận này với lòng sốt sắng, chúng ta hãy hướng tâm trí mình về thời gian bốn ngàn năm trước, được hiện thực hoá bởi bốn tuần của Mùa Vọng, và suy ngẫm về bóng tối cũng như tội lỗi bao trùm thế gian trước khi Đấng Cứu Thế đến. Hãy để tâm hồn chúng ta ngập tràn lòng biết ơn với Đấng đã giải thoát nhân loại khỏi sự chết, và cũng chính Đấng ngự đến từ trời cao mới có thể cảm thấu những nỗi thống khổ của chúng ta vì chính Ngài đã trải qua tất cả những nỗi thống khổ ấy, ngoại trừ tội lỗi. Chúng ta hãy kêu cầu Thiên Chúa với lòng tín thác trong thẳm sâu nỗi khốn cùng của chúng ta; bởi vì, mặc dầu Ngài đã cứu lấy công trình do tay Ngài tạo dựng, nhưng Ngài vẫn muốn chúng ta cầu xin Ngài cứu chuộc chúng ta. Do đó, hãy để cho những khát vọng và niềm tín thác của chúng ta được tự do bày tỏ qua lời khẩn cầu tha thiết của các ngôn sứ thời xưa, mà Giáo Hội đặt trên môi miệng chúng ta trong những ngày trông đợi này; chúng ta hãy hết sức chú tâm đến những tâm tình mà các ngôn sứ xưa đã bày tỏ.

Khi đã hoàn thành bổn phận đầu tiên này, chúng ta cần hướng tấm trí đến với cuộc thăm viếng mà Đấng Cứu Thế muốn thực hiện trong chính tâm hồn mỗi người chúng ta. Đây là một cuộc ngự đến đầy ngọt ngào và huyền nhiệm như chúng ta đã thấy, và là hệ quả của cuộc ngự đến lần thứ nhất; vì vị Mục Tử nhân lành không chỉ đến để viếng thăm đoàn chiên nói chung, mà còn dành sự quan tâm của Ngài cho từng con chiên một, thậm chí cả con chiên thứ một trăm đã bị lạc mất. Giờ đây, để có thể hiểu trọn vẹn mầu nhiệm khôn tả này, chúng ta phải nhớ rằng, chúng ta chỉ có thể sống đẹp lòng Cha trên trời khi Ngài nhìn thấy Con của Ngài là Đức Giêsu Kitô hiện diện trong chúng ta. Đấng Cứu Độ nhân lành đã đoái thương ngự đến trong mỗi người chúng ta và biến đổi chúng ta, để chúng ta trở nên giống Ngài, để từ nay chúng ta sống nhưng không còn phải là chúng ta sống mà là chính Đức Kitô sống trong chúng ta. Đây quả thật là mục đích cao cả của Kitô Giáo, làm cho con người trở nên thánh thiện nhờ Chúa Giêsu Kitô. Đó là nhiệm vụ mà Thiên Chúa đã giao phó cho Giáo Hội phải thực hiện và Giáo Hội nói với các tín hữu như thánh Phaolô đã tầng nói với cái tín hữu Galát: “Hỡi anh em, những người con bé nhỏ của tôi, mà tôi phải quặn đau sinh ra một lần nữa cho đến khi Đức Kitô được thành hình nơi anh em”.[4]

Cũng như khi bước vào thế gian, Đấng Cứu Thế của chúng ta trước hết đã tỏ mình ra dưới hình hài một Hài Nhi yếu ớt, trước khi đạt tới sự viên mãn của tuổi trưởng thành, và Ngài muốn sống như vậy để của lễ hiến tế của Ngài được nên trọn vẹn. Vì thế, Ngài cũng muốn thực hiện điều đó trong chúng ta; phải để cho Ngài lớn lên trong chúng ta. Chính vào dịp lễ Giáng Sinh, Ngài vui mừng được sinh ra trong tâm hồn chúng ta, và Ngài tuôn đổ ân sủng của sự sống trên toàn Giáo Hội, tuy nhiên, vẫn có những người không tin nhận.

Vào dịp vinh quang và trọng đại này, thường xuất hiện ba tầng lớp người. Tầng lớp thứ nhất và cũng là tầng lớp chiếm thiểu số, đó là những người sống kết hợp mật thiết và trọn vẹn với cuộc đời của Chúa Giêsu và không ngừng khao khát làm thăng tiến trong đời sống này. Tầng lớp thứ hai chiếm phần đa trong dân chúng. Họ thật sự đang sống bởi vì Chúa Giêsu đang sống trong họ, nhưng họ yếu đuối và bệnh tật vì họ đã không chú tâm để thăng tiến đời sống tâm linh; đức ái trong họ đã trở nên nguội lạnh[5]. Còn tầng lớp thứ ba gồm những người mà trong họ không có phần nào sự sống của Đức Giêsu Kitô và họ được xem như đã chết. Chính Chúa Kitô đã nói: “Ta là sự sống”[6].

Giờ đây, trong suốt Mùa Vọng, Thiên Chúa của chúng ta gõ cửa tâm hồn tất cả mọi người chúng ta, có khi rất mạnh mẽ buộc chúng ta phải chú tâm đến Ngài; nhưng cũng có khi rất nhẹ nhàng đến mức cần phải có sự tinh tế mới có thể nhận ra rằng Chúa Giêsu đang gõ cửa tâm hồn mình. Chúa đến để thỉnh cầu với con người chúng ta cho Ngài nơi cư ngụ, bởi vì Ngài khao khát được sinh ra trong ngôi nhà của nhân loại. Ngôi nhà thực sự là của Ngài, vì Ngài đã xây dựng và gìn giữ nó; nhưng Ngài đã than thở não nề rằng “Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận”[7]; ít nhất phần đông nhân loại đã làm như vậy. “Thế nhưng, những ai đón nhận Người, thì Người cho họ quyền làm con Thiên Chúa, họ được sinh ra không phải do khí huyết cũng chẳng phải do ý muốn của nhục thể nhưng là do Thiên Chúa”[8].

Vì thế, Ngài sẽ được sinh ra, với vẻ đẹp, ánh sáng và quyền năng hơn tất cả những gì chúng ta từng nhìn thấy nơi Ngài, ôi hỡi những người trung tín, những kẻ đã giữ Ngài trong lòng mình như kho báu duy nhất, và đã sống một cuộc sống như không có một cuộc sống nào khác ngoài cuộc sống của Ngài, một cuộc sống đã định hình suy nghĩ và công việc của chúng ta theo mẫu mực của Ngài. Chúng ta sẽ cảm nhận được những ngôn từ thích hợp để diễn tả tình yêu của mình; những lời mà Ngài vui thích khi nghe chúng ta nói với Ngài. Và chúng ta sẽ tìm thấy những ngôn từ ấy trong Phụng Vụ thánh.

Chính chúng ta, là những người đã thực sự có Chúa trong lòng mình mà không nhận biết Ngài, và không cảm nhận được sự ngọt ngào về sự hiện diện của Ngài, hãy mở lòng mình ra để đón nhận Ngài với một tình yêu lớn hơn và một sự quan tâm nhiều hơn trong thời gian thánh này. Thiên Chúa nhắc lại cuộc thăm viếng của Ngài trong năm nay với sự dịu dàng không biết mỏi mệt; Ngài đã quên hết quá khứ đáng chê trách của chúng ta; Ngài muốn “đổi mới mọi sự”[9]. Hãy dọn chỗ cho Hài Nhi Giêsu bởi vì Ngài muốn lớn lên trong tâm hồn chúng ta. Thời gian Ngài đến gần kề: Hãy để tâm hồn chúng ta luôn luôn tỉnh thức; vì sợ rằng khi Ngài đến thì chúng ta lại đang ngủ mê, hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, vâng, hãy hát lên nào. Những ngôn từ được sử dụng trong phụng vụ cũng dành cho chúng ta: Chúng nói về bóng tối mà chỉ có Chúa mới có thể soi sáng; chúng nói về những vết thương mà chỉ có Chúa mới có thể chữa lành; chúng nói về sự kiệt quệ tâm hồn mà chỉ có sức mạnh thiêng liêng của Chúa mới có thể vực dậy.

Hỡi những người Kitô hữu, hẵn là có lúc chúng ta đã xem Tin Mừng Con Thiên Chúa từ trời đến là những điều không tồn tại, bởi vì chúng ta đã chết trong tội lỗi. Hãy nghe đây! Thiên Chúa là Đấng hằng sống đang ngự đến giữa chúng ta. Vâng, cho dù sự chết của tội lỗi đã trói buộc chúng ta, làm cho chúng ta trở nên như những nô lệ trong một thời gian dài, hay nó để lại trong ta những thương tích khiến chúng ta trở thành nạn nhân, nhưng Chúa Giêsu, Đấng là Nguồn Sống của chúng ta đang đến: “Hỡi nhà Ít-ra-en, tại sao các ngươi lại muốn chết? Quả thật, Ta không thích gì về cái chết của kẻ phải chết – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng. Vậy hãy trở lại và hãy sống”.[10] Ngày đại lễ sinh nhật của Chúa Giêsu sẽ trở thành một ngày tràn đầy lòng thương xót cho toàn thể nhân loại; cho tất cả những ai đón nhận Ngài vào trong tâm hồn mình: Họ sẽ lại trỗi dậy trong Ngài, cuộc sống quá khứ của họ bị tiêu huỷ, và ở đâu tội lỗi lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội.[11]

Tuy nhiên, nếu như sự dịu dàng và cuốn hút của Mầu Nhiệm Giáng Sinh không đánh động được trái tim chúng ta, là bởi vì tâm hồn chúng ta đã quá nặng nề đến nỗi làm cho chúng ta không thể vươn mình lên được, và vì, sau bao năm ngụp lặn trong tội khiến tâm hồn chúng ta chai cứng, không thể nhận ra được tình thương và sự quan phòng của người Cha mà chúng ta đã lìa xa, Đấng mà chính chúng ta đã không coi trọng. Vì thế, hãy hướng tâm trí chúng ta đến cuộc viếng thăm khác, một cuộc viếng thăm đầy kinh hoàng và đó là ngày chung cuộc của nhân loại. Hãy để tâm suy nghĩ xem làm thế nào mà trái đất của chúng ta sẽ rung chuyển khi Đấng Thẩm Phán uy quyền ngự đến; làm thế nào mà các tầng trời sẽ chạy trốn trước Thánh Nhan của Ngài và cuộn lại như một cuốn sách[12]; làm thế nào mà con người sẽ rùng mình dưới cái nhìn giận dữ của Ngài; làm thế nào mà mọi tạo vật sẽ héo úa vì sợ hãi, khi thanh gươm hai lưỡi sắc bén được phóng ra từ miệng Đấng Tạo Hoá xuyên thấu tâm hồn con người và làm thế nào mà những người tội lỗi sẽ kêu lên: “hỡi núi non! Hãy đổ xuống chúng tôi đi, gò nổng hỡi! Phủ lấp chúng tôi đi”[13]. Những tâm hồn sầu khổ ấy đã không biết thời giờ Thiên Chúa viếng thăm[14], lúc đó họ sẽ vô ích khi muốn ẩn mình khỏi dung nhan của Chúa Giêsu. Họ đã đóng chặt lòng mình lại với vị Thiên Chúa Làm Người, Đấng đã trao ban cho họ một tình yêu vô biên và khóc thương họ: chính vì thế, trong ngày phán xét, “lửa thịnh nộ đã bùng lên trong Ta, nó đến tận đáy sâu âm phủ, thiêu hủy đất đai với cả hoa màu, làm chân núi đồi bốc cháy”.[15] Loài sâu bọ không bao giờ chết, chúng sẽ gặm nhấm họ mãi mãi vì lòng hối hận ăn năn không còn giá trị nữa.

Vì thế, hãy để cho những ai đã không chạm tới được Mầu Nhiệm Giáng Sinh của Đấng từ trời cao mà đến và là vị Mục Tử nhân lành đã hiến mạng sống mình vì đoàn chiên, hãy để tâm suy nghĩ trong suốt Mùa Vọng này về một chân lý cao siêu nhưng bền vững, điều mà làm cho biết bao người đã từ chối đón nhận ơn cứu độ mà Thiên Chúa ban tặng cho mình. Họ có thể khinh thường Hài Nhi sắp được sinh ra; [16] nhưng Ngài cũng là Thiên Chúa toàn năng, và liệu họ có nghĩ rằng họ có thể đứng vững trong ngày Con Người ngự đến không? Khi Ngài ngự đến, không phải để cứu độ như bây giờ, nhưng là để xét xử. Ước gì họ có thể thấu hiểu tường tận hơn về Vị Thẩm Phán thần linh này, trước mặt Ngài, ngay cả các thánh cũng phải run sợ! Hãy để những người đó sống mùa Phụng Vụ này và ở đó họ sẽ học biết được Ngài đáng kính sợ như thế nào đối với những người tội lỗi.

Chúng tôi không có ý nói rằng chỉ những kẻ tội lỗi mới cần phải kính sợ; không, mọi Kitô hữu đều nên biết kính sợ. Nỗi sợ khi không gắn liền một tình cảm cao quý hơn, thì sẽ biến con người thành nô lệ; nhưng khi nó gắn liền với tình yêu thì nó sẽ trở thành cảm xúc của một đứa con đã làm phiền lòng cha mình và tìm kiếm sự tha thứ; và cuối cùng, khi tình yêu xua tan nỗi sợ hãi,[17] thì đôi khi nỗi sợ thánh thiện này vẫn xuất hiện, như một tia chớp xuyên thấu những nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Nỗi sợ ấy mang lại điều tốt lành cho tâm hồn. Nó làm cho tâm hồn bừng tỉnh và ý thức sâu sắc hơn về sự khốn cùng của chính mình và về lòng thương xót nhưng không của Đấng Cứu Thế. Vì thế, đừng ai nghĩ rằng mình có thể bình an trải qua Mùa Vọng mà không tham dự vào nỗi kính sợ thánh thiện đang làm sống động Giáo Hội. Mặc dầu Giáo Hội được Thiên Chúa yêu thương vô ngần, nhưng Giáo Hội vẫn cầu xin Thiên Chúa ban cho mình ơn kính sợ này; và trong giờ Kinh Trưa, Giáo Hội kêu lên cùng Ngài: “hãy đâm thấu thân xác con bằng sự kính sợ Ngài”. Và điều này cũng dành cho những ai đang bắt đầu lại một đời sống mới, nghĩa là thời gian Mùa Vọng sẽ trở nên hữu ích một cách đặc biệt cho họ.

Thật rõ ràng, từ những gì chúng ta đã trình bày, Mùa Vọng chính là một mùa đặc biệt được ban tặng để tập luyện chiến đấu và thanh tẩy, đó là điều được diễn tả trong thư của thánh Gioan Tông Đồ cũng như được Giáo Hội lặp đi lặp lại trong suốt thời gian thánh này: Hãy chuẩn bị con đường cho Đức Chúa! Vì thế, hết thảy mọi người hãy nổ lực hết mình sửa con đường tâm hồn cho ngay thẳng để Đức Giêsu ngự đến. Theo lời dạy của thánh Tông Đồ, hãy để những người công chính quên đi tất cả những gì trong quá khứ[18], và chuyên tâm cầu nguyện để đạt được công đức mới. Hãy để những tội nhân cùng nhau bắt đầu lại và bẻ gãy xiềng xích đang trói buộc họ. Hãy để họ từ bỏ những thói quen xấu mà họ đã mắc phải. Hãy để họ làm suy yếu tính xác thịt và bước vào cuộc chiến thanh luyện tinh thần. Trên hết mọi sự, hãy để họ cầu nguyện cùng Giáo Hội. Và khi Thiên Chúa chúng ta ngự đến, họ có thể hy vọng rằng Ngài sẽ không băng qua họ mà đi nhưng sẽ bước vào và cư ngụ trong tâm hồn họ; vì Ngài đã nói về tất cả khi Ngài phán những lời này: “Này đây, Ta sẽ đứng trước cửa và gõ, ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì ta sẽ vào nhà người ấy”[19].

Nguồn: ngoiloivn.net (12/12/2024)

______________________________

[1] Lc 12, 35-36.

[2] x. Cv 20, 28.

[3] Gl 2, 20.

[4] Gl 4, 19.

[5] x. Kh 2, 4.

[6] Ga 14, 6.

[7] Ga 1, 11.

[8] Ga 1, 12-13.

[9] x. Kh 21, 5.

[10] Ed 18, 31-32.

[11] Rm 5, 20.

[12] x. Kh 6, 14.

[13] Lc 23, 30.

[14] x. Lc 19, 44.

[15] Đnl 32, 22.

[16] Is 9, 6.

[17] 1 Ga 4, 18.

[18] Phil 3, 13.

[19] Kh 3, 20.