Is 22,19-23

Rm 11,33-36

Mt 16,13-20

Trong Chúa nhật này, chúng ta lại thấy Chúa Giêsu đi đến những vùng ngoại vi, xa những nơi mà danh xưng và sự hiện diện của Thiên Chúa Israel được khẳng định một cách hiển nhiên và không thể phủ nhận. “Địa hạt thành Xêsarêa Philipphê” (Mt 16,13) là một vùng đất rất phức tạp, các đền thờ và những hình thức thờ tự của dân ngoại rải rác khắp nơi. Chính tại nơi đây, giữa vô số hình ảnh thần linh xuất hiện trước mắt người qua kẻ lại, Thầy Giêsu đã quyết định hỏi “các môn đệ” về căn tính của Người: “Người ta bảo Con Người là ai?” (Mt 16, 13). Vượt lên trên những điều nghe được và những ý kiến chung chung, Chúa Giêsu muốn tìm một câu trả lời mang tính cá vị: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” (Mt 16, 15)

Có một vẻ đẹp ẩn giấu trong cách hành xử này. Nơi đó, chúng ta nhận ra một Chúa Kitô vững tin vào chính mình, vào căn tính và sứ mạng của mình, nhưng đồng thời cũng hết sức tôn trọng tâm hồn cũng như nhịp bước của người khác, đến độ Người cảm thấy cần phải kiểm chứng xem điều gì nơi chính mình thực sự đã được tỏ lộ trước mắt họ.Tất cả chúng ta đều ước mong có thể đáp lại với cùng một niềm xác tín và sự mau mắn như Thánh Phêrô, nhất là trong những hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống, khi điều được đòi hỏi không chỉ là tuyên xưng Tin mừng bằng lời nói, mà còn là sống Tin mừng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16, 16).

Thế nhưng, chúng ta sẽ phải lưu ý rằng Chúa Giêsu không chú trọng nhiều đến câu trả lời chính xác cho bằng thực tế là “chẳng phải xác thịt hay máu huyết” có thể đạt tới mặc khải này, mà chỉ có “Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 16,17), như chính Chúa Giêsu đã nhắc cho Phêrô. Trong một khoảnh khắc, Phêrô đã biết lắng nghe tiếng nói của Thánh Thần chứ không phải tiếng nói nhân tính nơi mình. Nhờ đó, ông đã lãnh nhận một mặc khải không chỉ về mầu nhiệm Thiên Chúa, mà còn về chính mầu nhiệm con người của ông. Vì thế, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến tình phụ tử nhân loại của Phêrô ngay trong khoảnh khắc mà một tình phụ tử khác, chân thật và sâu sắc hơn, bắt đầu tỏ lộ: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc” (Mt 16,17). Chúng ta có thể đón nhận lời nói và sự ngỡ ngàng của vị Tông đồ trước mầu nhiệm nhận làm làm nghĩa tử của Thiên Chúa, được trao truyền cho chúng ta qua đức tin tông truyền: “Ôi thẳm sâu thay sự giàu có, thượng trí và thông biết của Thiên Chúa: sự phán quyết của Người làm sao hiểu được, và đường lối của Người làm sao dò được!” (Rm 11, 33).

Chìa khóa Nước Trời, được trao cho Phêrô như một ân huệ và trách nhiệm cần chia sẻ với muôn dân, đã được báo trước trong sứ điệp mà ngôn sứ Isaia được kêu gọi công bố cho Sobna, một kẻ ngoại bang đầy tham vọng, đã trở thành “quan cai đền” (Is 22,15) nhưng lại chẳng hề quan tâm đến cuộc sống và vận mệnh dân của đức vua. Thay vào vị trí của Sobna - như ngôn sứ Isaia loan báo - Đức Chúa sẽ đặt một tôi tớ đích thực là Êliaqim: “Nó sẽ nên như cha các người cư ngụ ở Giêrusalem và nhà Giuđa. Ta sẽ để chìa khoá nhà Ðavít trên vai nó: nó sẽ mở cửa và không ai đóng lại được; nó đóng cửa lại và không ai mở ra được” (Is 22, 21-22)

Khi loan báo hình ảnh một người sẽ như một người cha, mạnh mẽ và tỉnh thức, có khả năng gìn giữ và và làm cho đời sống của con cái được lớn lên, chắc chắn chúng ta có thể nhận ra hình ảnh báo trước về những gì Tông đồ Phêrô sẽ đảm nhận trong Hội thánh sơ khai. Chính từ quyền tối thượng mà ngày hôm ấy, Chúa Giêsu đã công khai nhìn nhận nơi ông trước mặt các Tông đồ khác.

Thế nhưng, việc chạm đến mầu nhiệm Thiên Chúa không phải là một đặc quyền dành riêng một số người và khước từ những người khác, bởi lẽ chìa khóa của mầu nhiệm ấy không được mang trong túi, cũng chẳng được cất vào két sắt. Như ngôn sứ đã nói, cần để cho những chiếc chìa khóa ấy được đặt trên vai, nơi con người cảm nhận trọn sức nặng của cuộc đời. Chính vì thế, Chúa Giêsu muốn giữ kín một chút về biến cố Người được nhìn nhận này, thay vì để mình bị cuốn theo một sự hào hứng nhất thời: Bấy giờ, Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô” (Mt 16, 20)

Chắc chắn không phải để dập tắt một niềm vui lễ hội đã kéo dài suốt hai ngàn năm nay, đại lễ của những người con Thiên Chúa đã khám phá ra tình yêu trung thành của Chúa Cha. Nhưng là để giúp chúng ta đảm nhận trách nhiệm sử dụng đúng đắn quyền bính đã được đặt vào tay mình, đó là trở thành những người gìn giữ và diễn giải đích thực mạc khải của Thiên Chúa, “Vì mọi sự đều do Người, nhờ Người và trong Người” (Rm 11,36).

Lm. Roberto Pasolini, OFM Cap. (nellaparola.it)