Tập 9(a) : Khảo luận về tình yêu Thiên Chúa
(Series viết về Phanxicô Salê · Tiến sĩ Hội Thánh thứ 19)
Năm 1616, ông giám mục hiền lành ở Annecy lại ngồi vào bàn viết. Lần này, không phải để viết cho “Philothea giữa chợ” nữa, mà để viết cho những trái tim đã đi xa hơn một chút trên con đường yêu Chúa.
Trước đó vài năm, ông đã đi qua một vết gãy lớn: giấc mơ về một dòng nữ “ra khỏi tường để thăm người nghèo” buộc phải bước vào khuôn nội vi Giáo Hội; cánh cổng Thăm Viếng khép lại, và Phanxicô chọn đứng về phía vâng phục, với một trái tim còn nguyên vết xước.
Chính sau khúc quanh ấy, một đời sống mới bắt đầu phía sau song sắt: nhiều giờ hơn bên Nhà Tạm, nhiều câu hỏi hơn từ các nữ tu về cầu nguyện khô khan, về ý Chúa, về tự do của linh hồn khi yêu. Từ những cuộc đối thoại đó, từ kinh nghiệm để cho một ước mơ đẹp của mình “chết” đi trong tay Chúa, Luận về tình yêu Thiên Chúa dần được sinh ra.
Nếu Dẫn vào đời sống đạo đức là cuốn ông gửi cho người tín hữu giữa chợ đời, thì cuốn sách mới này giống như ông mở cửa một căn phòng sâu hơn: căn phòng của linh hồn, nơi trái tim được sinh ra để yêu, đã yêu lầm chỗ, và được Chúa kiên nhẫn dẫn về lại chính Ngài như thế nào.
Bây giờ, các bạn, Gen Z, 2026, đang thử làm một việc hơi lạ: mở lại cuốn sách hơn 400 năm tuổi đó, không phải để thi giáo lý, mà để xem: nó nói gì với linh hồn tụi mình, những đứa sống với TikTok, với lương tháng, với mối quan hệ “mập mờ”, với những nỗi sợ rất hiện đại.
Nếu hỏi: “Linh hồn là gì?”, bạn sẽ trả lời sao? Một bóng ma? Một cái gì đó bay lên khi mình chết? Hay là một từ mình dùng trong Thánh Lễ nhưng không chắc nó ở chỗ nào trong người mình?
Phanxicô không định nghĩa bằng từ điển. Ông kể về nó như về một căn phòng trong cùng trong nhà bạn. Phòng khách là nơi ai cũng thấy: profile, CV, story, những gì bạn cho người ta biết. Nhưng bên trong, có một căn phòng không ai vào được nếu bạn không cho: chỗ bạn nhớ, bạn nghĩ, bạn muốn, bạn sợ, bạn yêu. Ông gọi căn phòng đó là linh hồn.
Bạn thử nhớ lại một tối mất ngủ: không còn nhạc, không còn màn hình, chỉ còn bạn nằm nhìn trần nhà. Có một lúc, bên trong bạn bật ra những câu hỏi kiểu: “Mình đang làm cái gì vậy?”, “Nếu mai mình biến mất, có ai nhớ thật không?”, “Chúa đang ở đâu trong cuộc đời mình?”. Cái nơi phát ra những câu hỏi đó, không phải cái dạ dày, không phải cái não đang tính deadline, đó là linh hồn. Thân xác là phần người ta chụp hình lại được; linh hồn là phần mà chỉ có bạn và Chúa nhìn thấy rõ.
Cả cuốn Luận về tình yêu Thiên Chúa là Phanxicô ngồi trước căn phòng đó, nhẹ nhàng nói với bạn: “Để mình kể cho bạn nghe, bên trong linh hồn bạn đang có những gì, và Chúa đang làm gì ở đó.”
Bốn quyển đầu là ông mở bản đồ: từ bản năng yêu của linh hồn, đến lúc Chúa thắp lên đức ái, đến khi tình yêu đó lớn lên, rồi nguội đi, rồi lại được cứu.
Phanxicô bắt đầu từ một quan sát rất đời: không ai sống mà không yêu cái gì đó. Có người yêu tiền, có người yêu danh, có người yêu một người, có người yêu chính mình, có người yêu Chúa, nhưng “không yêu gì” thì gần như không có. Vì thế, ông bảo: Thiên Chúa đã đặt vào linh hồn một “máy yêu”.
“Máy” này lúc nào cũng chạy.
Khi bạn quên ăn vì một project, là máy đó đang dồn năng lượng cho “thành công”.
Khi bạn thao thức vì một người không nhắn lại, là máy đó đang ôm chặt “sự công nhận”.
Khi bạn nằm nghĩ mãi về một comment chê mình, là máy đó đang quá nhạy với “hình ảnh bản thân”.
Theo Phanxicô, về thiết kế ban đầu, máy yêu này được dựng nên để hướng về chính Thiên Chúa, Đấng tốt nhất, đẹp nhất, bền nhất. Tiếng bên trong linh hồn luôn đi tìm “điều tốt hơn” không phải là chứng tham, mà là dấu chứng bạn được tạo ra cho một điều vô hạn. Vấn đề là: giống như một la bàn bị nam châm khác hút, máy yêu này hay bị nhiễu, nó bám vào những thứ gần hơn, dễ thấy hơn, chạm tay được ngay: tiền, vị trí, người yêu, cảm giác.
Chắc bạn đã từng có cảm giác này:
“Mình đã vào được chỗ đáng mơ ước rồi mà sao vẫn trống?”
“Mình có người bên cạnh rồi mà sao vẫn cô đơn?”
“Mình có nhiều thứ hơn trước nhưng trong lòng vẫn thấy chưa đủ.”
Phanxicô sẽ không bảo bạn “đòi hỏi quá”; ông sẽ bảo: máy yêu đang trung thực với thiết kế của nó. Nó biết những thứ đó tốt, nhưng chưa phải “tốt nhất”; nó còn đi tìm nữa. Câu hỏi không phải là “có nên yêu không?”, mà là: mình đang bắt máy yêu trong linh hồn bám vào cái gì?
Nếu máy yêu đang bám lung tung, làm sao nó quay về đúng hướng? Ở đây, Phanxicô rất rõ: không phải mình tự quay về một mình. Thiên Chúa luôn là người gõ cửa trước.
Ông nói: có những lúc, không biết vì lý do gì, một câu Lời Chúa, một lần tình cờ đi lễ, một chuyến tĩnh tâm, một cuộc trò chuyện, một bài hát… bỗng chạm rất sâu. Những lần đó, linh hồn bị đánh thức.
Có người thấy mình ngồi khóc sau Thánh Lễ mà không hiểu vì sao.
Có người xưng tội xong, bước ra đường và thấy… nhẹ. Không phải vấn đề biến mất, mà là có cảm giác “mình vẫn được yêu”.
Có người chỉ ngồi nhìn Thánh Giá, và lần đầu tiên trong đời dám nói nhỏ: “Nếu Ngài đã yêu con đến thế, con muốn yêu Ngài lại, dù con còn rất tệ.”
Phanxicô gọi ngọn lửa mới được thắp lên trong linh hồn đó là đức ái, một thứ tình yêu làm cho ý chí bắt đầu xoay lại về phía Chúa, không chỉ yêu Ngài vì “Ngài ban bình an, ban công việc, ban người yêu”, mà vì Ngài là Ngài. Giống như khi bạn nhận ra mình không chỉ thích một người vì họ lấp đầy cô đơn của mình, mà vì con người họ, cả đẹp lẫn xấu.
Điểm quan trọng: đức ái không phải là cảm xúc mạnh. Cảm xúc có thể có, có thể không. Đức ái là một lửa nhỏ Thiên Chúa thắp trong chính trung tâm linh hồn, khiến bạn có thể nói, dù rất vụng: “Con muốn Chúa được vui, hơn là con được lợi ích cho mình.”
Một ngọn lửa, nếu chỉ thắp một lần rồi bỏ đó, sẽ tắt. Quyển 3 của sách trả lời câu hỏi rất thực: tình yêu này lớn lên ra sao trong linh hồn một người bình thường.
Không phải bằng những chiến công thiêng liêng, mà bằng những động tác nhỏ lặp lại, Phanxicô rất thích từ “nhỏ”.
Một buổi tối, bạn mệt rã, nhưng vẫn dành 5–10 phút nói chuyện với Chúa. Không hay ho, không high, nhưng là thật.
Một lần bạn nuốt một câu mỉa để giữ bình an cho người khác, dù rất muốn “phản dame”.
Một ngày bạn chọn làm xong việc cho tử tế, dù không ai khen, không ai thấy, chỉ vì “Chúa đang nhìn con làm việc này”.
Một lần bạn dám cắt đứt một chat, một mối quan hệ biết là không sạch, dù đau.
Đối với linh hồn, đó không chỉ là “tập làm người tốt”. Mỗi lần như vậy, ý chí đang chọn yêu Chúa hơn yêu cái tôi, yêu tiện nghi, yêu cảm xúc tức thì. Phanxicô sẽ nói: đó là những lần đức ái tập “nâng tạ”. Bạn không thấy bắp tay to lên sau một buổi, nhưng sau nhiều buổi, sức nâng của bạn khác hẳn. Cũng vậy, sau nhiều quyết định nhỏ như thế, tính cách tâm linh của bạn đổi: bạn trở nên người có khả năng yêu Chúa cách trưởng thành hơn.
Tin vui là: tập gym thiêng liêng không đòi bạn phải đổi chỗ sống, đổi nghề, vào tu. Nó diễn ra ngay trong đời sống bạn đang có, trong phòng làm việc, trên xe bus, trong bếp, trong phòng trọ, trong câu trả lời bạn gõ ra trên Messenger. Chỉ cần một điều: bạn bắt đầu nhìn những việc nhỏ đó như chỗ linh hồn tập yêu Chúa, chứ không chỉ là việc phải làm cho xong.
Quyển 4 là một chương hơi nhói: Phanxicô nói về sự suy giảm và mất mát của tình yêu Thiên Chúa trong linh hồn. Nhưng ông không hù dọa; ông nhìn rất thật vào những gì hay xảy ra.
Nó thường không bắt đầu từ chuyện “phạm một tội khủng khiếp”, mà từ những cái rất nhỏ, rất quen:
“Hôm nay con bận, để mai cầu nguyện”,
“Con đi lễ online cũng được mà”,
“Con biết chuyện này không đúng lắm, nhưng thôi, ai cũng làm, chắc Chúa hiểu”.
Mỗi lần như vậy, linh hồn đang gửi cho máy yêu một tín hiệu: “Chúa có thể xuống hàng ưu tiên một chút.” Không ai đổ nước lạnh vào ly cà phê, nhưng để nó trên bàn đủ lâu, nó tự nguội. Đức ái trong linh hồn cũng vậy: nếu không được nuôi bằng những chọn lựa nhỏ, nó nguội dần.
Rồi có một ngày, bạn vẫn mang nhãn “có đạo”, vẫn ở trong cộng đoàn, vẫn làm việc tốt, nhưng nếu thành thật hỏi: “Cái gì làm mình đau nhất khi mất?”, câu trả lời không còn là Chúa. Khi đó, Phanxicô sẽ nói: đức ái trong linh hồn đã tụt xuống mức nguy hiểm, trái tim đang yêu thứ khác hơn Ngài, dù miệng vẫn nói “con yêu Chúa”.
Tin mừng là: chừng nào còn thở, linh hồn chưa bị khóa lại. Chỉ cần một lần đối diện thật: “Chúa ơi, con nguội rồi”, một lần quay về Bí tích Hòa giải, một quyết định nhỏ để đổi hướng, là Chúa lại có cớ để thò tay vào “máy yêu” và hâm nóng nó. Nhưng để không phải sống kiểu “nóng, nguội, nóng, nguội” hoài, Phanxicô mới viết tiếp: làm sao để yêu Chúa giữa đời thường cho bền, không chỉ trong vài khoảnh khắc xúc động.
Đến đây, bạn có thể tạm ghi vài điều cho chính mình:
Bên trong mỗi người, có một căn phòng trong cùng gọi là linh hồn, nơi mình thật nhất.
Trong căn phòng đó, Thiên Chúa đã lắp sẵn một “máy yêu” luôn đi tìm điều tốt nhất, đẹp nhất, bền nhất, và sâu xa, nó được tạo ra để hướng về chính Ngài.
Có những lúc Chúa “bật công tắc”, thắp lên đức ái, một thứ tình yêu làm mình muốn yêu Ngài vì Ngài, không chỉ vì quà.
Tình yêu này lớn lên qua những lựa chọn rất nhỏ hằng ngày, và nguội đi khi mình để những thứ khác chiếm ghế ưu tiên trong linh hồn.
Câu hỏi tiếp theo, rất đời, là:
Nếu bên trong con đã có một linh hồn với máy yêu như thế, thì yêu Chúa giữa một cuộc sống đầy việc, đi học, đi làm, yêu đương, trả nợ, lo tương lai, trông như thế nào?
Câu trả lời sẽ ở bài sau, bạn nhé...
(Còn tiếp)
- John Phạm-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét