Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (04/6/2023) - Thiên Chúa Ba Ngôi cho chúng ta cảm nhận bầu khí gia đình

Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (07/6/2020) - Thiên Chúa yêu con người bất chấp tội lỗi của họ

Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (11/6/2017) - Cộng đoàn kitô phản ánh Thiên Chúa Ba Ngôi

Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (15/6/2014) - Ơn gọi kitô hữu là phản ánh tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi

Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng lễ Chúa Ba Ngôi năm A (19/6/2011) - Thiên Chúa Ba Ngôi vì Thiên Chúa là tình yêu

Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng lễ Chúa Ba Ngôi năm A (18/5/2008) - Mạc khải về Danh Thiên Chúa

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (22/5/2005) - Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm của tình yêu


Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (04/6/2023) - Thiên Chúa Ba Ngôi cho chúng ta cảm nhận bầu khí gia đình

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay, Lễ Chúa Ba Ngôi, Tin Mừng được trích từ cuộc đối thoại của Chúa Giêsu với ông Nicôđêmô (x. Ga 3,16-18). Nicôđêmô là thành viên của Thượng Hội Đồng, say mê mầu nhiệm Thiên Chúa: Ông nhìn nhận Chúa Giêsu là một vị thầy thuộc về Thiên Chúa và ban đêm ông đã bí mật đến đàm đạo với Người. Chúa Giêsu lắng nghe ông, biết rằng ông là một người đang tìm kiếm và trước tiên Người ngạc nhiên, trả lời ông rằng để vào Nước Thiên Chúa thì người ta cần phải được sinh lại một lần nữa; sau đó Người mặc khải cho ông tâm điểm của mầu nhiệm khi nói rằng Thiên Chúa yêu con người đến nỗi đã sai Con của Người đến thế gian. Vì thế, Chúa Giêsu, Người Con, nói với chúng ta về Chúa Cha và về tình yêu bao la của Người.

ChaCon. Đây là một hình ảnh quen thuộc mà, nếu chúng ta suy nghĩ, sẽ đánh đổ cách chúng ta hình dung về Thiên Chúa. Thật vậy, chính từ ngữ “Thiên Chúa” gợi cho chúng ta một thực tại đơn nhất, uy nghi và xa vời, trong khi việc nghe nói về Cha và Con đưa chúng ta trở về nhà. Đúng vậy, chúng ta có thể nghĩ về Thiên Chúa như thế, ngang qua hình ảnh của một gia đình quây quần bên bàn ăn, nơi cuộc sống được sẻ chia. Thật sự, bàn ăn, đồng thời là bàn thờ, là một biểu tượng mà một số tranh thánh diễn tả Chúa Ba Ngôi. Đó là hình ảnh nói với chúng ta về một Thiên Chúa hiệp thông. Cha, Con và Thánh Thần: Là sự hiệp thông.

Nhưng đó không chỉ là một hình ảnh, nhưng là thực tế, là thực tại bởi vì Chúa Thánh Thần, Thần Khí mà Chúa Cha đã đổ vào tâm hồn chúng ta qua Chúa Giêsu (x. Gl 4,6), làm cho chúng ta cảm nếm, làm cho chúng ta thưởng thức sự hiện diện của Thiên Chúa: Một sự hiện diện gần gũi, nhân hậu và dịu dàng. Chúa Thánh Thần làm với chúng ta như Chúa Giêsu đã làm với Nicôđêmô: Người đưa chúng ta vào mầu nhiệm tái sinh, sự sinh ra của đức tin, đời sống Kitô hữu, Người mặc khải cho chúng ta trái tim của Chúa Cha và làm cho chúng ta được thông phần vào chính sự sống của Thiên Chúa.

Lời mời Người ngỏ với chúng ta, có thể nói, là lời mời ngồi đồng bàn với Thiên Chúa để chia sẻ tình yêu của Người. Đây là điều xảy ra trong mỗi Thánh Lễ, tại bàn tiệc Thánh Thể, nơi Chúa Giêsu hiến mình cho Chúa Cha và hiến mình cho chúng ta. Vâng, thưa anh chị em, Thiên Chúa của chúng ta là sự hiệp thông của tình yêu: Chúa Giêsu đã mặc khải Người cho chúng ta như thế, và anh chị em có biết chúng ta có thể nhớ được điều này thế nào không? Bằng cử chỉ đơn giản nhất mà chúng ta đã học khi còn nhỏ: dấu Thánh giá. Khi làm dấu Thánh giá trên mình, chúng ta nhớ lại Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta biết bao, đến độ hiến mạng sống vì chúng ta; và chúng ta lặp lại với chính mình rằng tình yêu của Người bao bọc toàn bộ chúng ta, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, như một vòng tay không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Đồng thời chúng ta dấn thân làm chứng cho tình yêu Thiên Chúa, tạo nên sự hiệp thông nhân danh Người. Bây giờ, mỗi người chúng ta hãy làm dấu thánh giá trên mình…!

Vì thế hôm nay chúng ta có thể tự hỏi: Chúng ta có làm chứng cho Thiên Chúa - tình yêu không? Hay Thiên Chúa - tình yêu đã trở thành một khái niệm, một cái gì đó đã từng nghe nói đến mà không còn lay động hay mang lại sự sống nữa? Nếu Thiên Chúa là tình yêu, các cộng đoàn của chúng ta có làm chứng cho điều đó không? Các cộng đoàn có biết yêu thương nhau không? Gia đình chúng ta có yêu thương nhau không? Chúng ta có luôn mở rộng cửa, chúng ta có biết chào đón tất cả mọi người như anh chị em không? Chúng ta có cống hiến cho mọi người lương thực của sự tha thứ của Thiên Chúa và niềm vui Tin Mừng không? Chúng ta có hít thở bầu không khí như ở nhà hay nó trông giống như một văn phòng hoặc một nơi riêng tư mà chỉ những người được chọn mới bước vào? Thiên Chúa là tình yêu, Thiên Chúa là Cha, Con và Thánh Thần, và Người đã trao ban sự sống cho chúng ta.

Xin Mẹ Maria giúp chúng ta sống đời sống Giáo Hội như sống trong ngôi nhà mà chúng ta yêu mến một cách thân thuộc, để tôn vinh Thiên Chúa Cha và Con và Thánh Thần.

Nguồn: vaticannews.va/vi


Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (07/6/2020) - Thiên Chúa yêu con người bất chấp tội lỗi của họ

Anh chị em thân mến!

Tin Mừng hôm nay (x. Ga 3: 16-18), ngày lễ Chúa Ba Ngôi cực thánh, cho thấy - bằng ngôn ngữ súc tích của thánh Gioan tông đồ - mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa đối với thế giới, là công trình sáng tạo của Ngài. Trong cuộc đối thoại ngắn với ông Nicôđêmô, Chúa Giêsu giới thiệu mình như là Đấng kiện toàn kế hoạch cứu độ của Chúa Cha dành cho thế giới. Ngài nói: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban cho Con Một” (câu 16). Những lời này chỉ ra rằng hành động của Ba Ngôi Thiên Chúa - Cha, Con và Thánh Thần - là một kế hoạch duy nhất của tình yêu cứu độ nhân loại và thế giới. Đây là một kế hoạch cứu độ dành cho chúng ta. Thiên Chúa tạo dựng thế giới tốt đẹp, nhưng sau tội lỗi, thế giới bị đánh dấu bởi sự dữ và hư hoại; chúng ta, những người nam nữ, là những tội nhân; do đó, Thiên Chúa có thể đến để phán xét thế giới, để tiêu diệt sự ác và trừng phạt tội nhân. Nhưng ngược lại, Ngài yêu thế gian, bất chấp tội lỗi của họ; Thiên Chúa yêu thương mỗi chúng ta ngay cả khi chúng ta sai lầm và xa rời Thiên Chúa. Thiên Chúa Cha yêu thế gian đến nỗi, để cứu nó, Ngài đã ban điều quý giá nhất: Con Một của Ngài, Đấng ban sự sống cho con người, sống lại, trở về cùng Chúa Cha và cùng với Chúa Cha, gửi Thánh Thần đến. Do đó, Ba Ngôi là Tình Yêu, tất cả để cứu độ và tái tạo thế giới. Hôm nay chúng ta nghĩ về Thiên Chúa: Cha, Con và Thánh Thần, nghĩ về tình yêu của Thiên Chúa! Và thật đẹp khi chúng ta cảm nhận mình được yêu: “Thiên Chúa yêu tôi!”. Đây điều cần cảm nhận hôm nay.

Khi Chúa Giêsu nói rằng Chúa Cha đã ban Con Một của mình, chúng ta lập tức nghĩ đến Áp-ra-ham và việc dâng con của ông là Isaac, được nhắc đến trong sách Sáng Thế (x. 22,1-14): đây là “thước đo không kích cỡ” của tình yêu Thiên Chúa. Và chúng ta cũng nghĩ về cách Thiên Chúa tỏ mình ra với Môsê: đầy dịu dàng, thương xót và từ bi, chậm giận và giàu ân sủng và trung tín, như cách nói của sách Xuất Hành (x. Xh 34,6). Cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa này đã khích lệ Môsê, người không ngại đứng giữa dân và Thiên Chúa như sách Xuất hành kể lại; ông nói: “Vâng, đây là một dân tộc cứng đầu cứng cổ, nhưng xin Ngài tha thứ những lỗi lầm và tội lỗi của chúng con, và nhận chúng con làm cơ nghiệp của Ngài” (34,9). Và Thiên Chúa đã làm như thế khi gởi Con của Ngài. Chúng ta là những người con trong Con Một với sức mạnh của Thánh Thần. Chúng ta là gia nghiệp của Thiên Chúa.

Anh chị em thân mến, ngày lễ hôm nay mời gọi chúng ta để mình một lần nữa được lôi cuốn bởi vẻ đẹp của Thiên Chúa; là Chân Thiện Mỹ vô tận, nhưng cũng là Chân Thiện Mỹ khiêm nhường, gần gũi, đã trở thành xác phàm để bước vào cuộc sống của chúng ta, lịch sử của chúng ta, lịch sử của tôi, lịch sử của mỗi người trong chúng ta, để mỗi người nam nữ có thể gặp Ngài và có cuộc sống vĩnh cửu. Và đây chính là đức tin: đón nhận Thiên Chúa - Tình Yêu, Đấng hiến mình trong Chúa Kitô, làm cho chúng ta chuyển động trong Chúa Thánh Thần, để cho mình được gặp Ngài và tin tưởng nơi Ngài. Đây là cuộc sống Kitô hữu. Tình yêu, gặp gỡ Thiên Chúa, tìm kiếm Thiên Chúa và chính Ngài tìm kiếm chúng ta trước. Ngài đến gặp chúng ta trước.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, nơi cư ngụ của Thiên Chúa Ba Ngôi, giúp chúng ta đón nhận tình yêu của Thiên Chúa với trái tim rộng mở, lấp đầy chúng ta với niềm vui và mang lại ý nghĩa cho hành trình của chúng ta trong thế giới này, khi luôn hướng về cùng đích là Thiên đàng.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (11/6/2017) - Cộng đoàn kitô phản ánh Thiên Chúa Ba Ngôi

Anh chị em thân mến!

Các bài đọc sách thánh của Chúa Nhật lễ Chúa Ba Ngôi Chí Thánh giúp chúng ta bước vào trong mầu nhiệm căn tính của Thiên Chúa. Bài đọc thứ hai trình bầy các lời cầu chúc thánh Phaolô hướng tới cộng đoàn Corintô: “Cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giê-su Ki-tô, đầy tình thương của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần.” (2 Cr 13.13). Lời chúc lành này của thánh Tông Đồ là hoa trái kinh nghiệm cá nhân của ngài về tình yêu của Thiên Chúa, đã được Chúa Kitô mạc khải cho ngài. Nó đã biến đổi cuộc sống của thánh nhân và đã thúc đầy ngài đem Tin Mừng tới cho dân ngoại. Từ kinh nghiệm về ơn thánh này của mình thánh Phaolô có thể khích lệ các kitô hữu với các lời sau đây: “Anh em hãy vui mừng và gắng nên hoàn thiện. Hãy khuyến khích nhau, hãy đồng tâm nhất trí và ăn ở thuận hoà. Như vậy, Thiên Chúa là nguồn yêu thương và bình an, sẽ ở cùng anh em.” (c. 11). Với tất cả các hạn hẹp nhân loại cộng đoàn kitô có thể trở thành một phản ánh của sự hiệp thông, của lòng nhân lành và vẻ đẹp của Thiên Chúa Ba Ngôi. Nhưng điều này, như chính thánh Phaolô làm chứng, cần đi ngang qua kinh nghiệm về lòng thương xót của Thiên Chúa và ơn tha thứ của Chúa.

Đó là điều xảy ra cho người Do thái trên con đường xuất hành. Khi dân bẻ gẫy giao ước, Thiên Chúa hiện ra với ông Môshê trong đám mây để canh tân giao ước đó, bằng cách xướng tên của Ngài và ý nghĩa của nó: “Giavê! Giavê! Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín” (Xh 34,6). Tên gọi này diễn tả rằng Thiên Chúa không xa cách và khép kín trong chính Ngài, nhưng là Sự Sống muốn thông truyền chính mình, là sự cởi mở, là Tình Yêu chuộc con người khỏi sự bất trung. Thiên Chúa thương xót, từ bi và giầu nhân nghĩa, bởi vì Ngài tự cống hiến cho chúng ta để lấp đầy các hạn hẹp và thiếu sót của chúng ta, để tha thứ các lỗi lầm của chúng ta, để đưa chúng ta trở lại con đường của công lý và sự thật. Mạc khải này của Thiên Chúa đã thành toàn trong Tân Ước nhờ lời nói của Chúa Kitô và sứ mệnh cứu độ của Ngài. Chúa Giêsu đã biểu lộ cho chúng ta gương mặt của Thiên Chúa, Một trong bản tính và Ba trong ngôi vị. Thiên Chúa là tất cả và chỉ là Tình yêu, trong một tương quan thực sự tạo dựng ra tất cả, cứu chuộc và thánh hoá: Cha, Con và Thánh Thần.

Và Tin Mừng hôm nay giới thiệu ông Nicôdêmô là người tuy có một chỗ quan trọng trong cộng đoàn tôn giáo và dân sự thời đó, nhưng đã không ngừng kiếm tìm Thiên Chúa. Và giờ đây ông đã nhận thức được tiếng vọng lời nói của ông nơi Chúa Giêsu. Trong cuộc đối thoại ban đêm với Vị Thầy Nadarét sau cùng ông Nicôđêmô hiểu mình đã được Thiên Chúa kiếm tìm và chờ đợi, được Ngài yêu thương một cách cá biệt. Và thật ra Chúa Giêsu nói với ông như thế: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16). Và cuộc sống vĩnh cứu đó là cái gì? Đó là tình yêu vô lường và nhưng không của Thiên Chúa, mà Đức Giêsu đã trao ban trên thập giá, bằng cách hiến dâng sự sống của Ngài cho ơn cứu rỗi của chúng ta. Với hoạt động của Chúa Thánh Thần tình yêu này đã dãi toả ra một ánh sáng mới trên trái đất và trong mọi con tim tiếp nhận nó, một ánh sáng vén mở các góc tối tăm, các cứng nhắc ngăn cản chúng ta mang lại các hoa trái tốt lành của tình bác ái và lòng thương xót.

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta ngày càng bước vào trong sự hiệp thông của Thiên Chúa Ba Ngôi, để sống và làm chứng cho tình yêu trao ban ý nghĩa cho cuộc sống chúng ta.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (15/6/2014) - Ơn gọi kitô hữu là phản ánh tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi

Anh chị em thân mến,

Hôm nay chúng ta cử hành lễ trọng Chúa Ba Ngôi Rất Thánh. Ngày lễ giới thiệu cho sự chiêm niệm và thờ lạy của chúng ta cuộc sống của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần: một cuộc sống của sự hiệp thông sâu xa và của tình yêu hoàn hảo, là nguồn gốc và mục đích của toàn vũ trụ và của mọi thụ tạo. Trong Thiên Chúa Ba Ngôi chúng ta cũng nhận ra mô thức của Giáo Hội, trong đó chúng ta được mời gọi yêu thương nhau như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta. Tình yêu là dấu chỉ cụ thể biểu lộ niềm tin nơi Thiên Chúa Cha, Con và Thánh Thần. Tình yêu là dấu chỉ phân biệt của kitô hữu, như Chúa Giêsu đã nói: “Từ dấu này mọi người sẽ biết các con là môn đệ của Thầy đó là các con yêu thương nhau” (Ga 13,35). Thật là một mâu thuẫn nghĩ rằng các kitô hữu thù ghét nhau. Đó là một mâu thuẫn. Và ma quỷ luôn luôn tìm điều đó: nó làm cho chúng ta thù ghét nhau, bởi vì nó luôn luôn gieo cỏ lùng của sự thù hận, nó không biết đến tình yêu: tình yêu là Thiên Chúa.

Chúng ta tất cả được mời gọi làm chứng và loan báo sứ điệp “Thiên Chúa là tình yêu”, Thiên Chúa không xa cách hay vô cảm đối với các biến cố của con người. Ngài ở gần chúng ta, Ngài luôn luôn ở bên cạnh chúng ta, đồng hành với chúng ta để chia sẻ các vui buồn cũng như các khổ đau, hy vọng và mệt nhọc của chúng ta. Ngài yêu thương chúng ta tới độ đã nhập thể, và đến trong thế giới, không phải để xét xử thế giới nhưng để thể giới được cứu thoát nhờ Chúa Giêsu (Ga 3,16-17). Đó là tình yêu của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Tình yêu này khó hiểu, nhưng chúng ta cảm thấy khi chúng ta tới gần Chúa Giêsu. Người luôn luôn tha thứ cho chúng ta, Người luôn luôn chờ đợi chúng ta. Người yêu thương chúng ta biết bao! Và tình yêu của Chúa Giêsu mà chúng ta cảm thấy là tình yêu của Thiên Chúa.

Chúa Thánh Thần, ơn của Chúa Giêsu phục sinh, thông truyền cho chúng ta cuộc sống thiên linh, và như thế làm cho chúng ta bước vào trong sự năng động của Thiên Chúa Ba Ngôi, là một sự năng động của tình yêu, của sự hiệp thông, của việc phục vụ nhau và chia sẻ. Một người yêu thương tha nhân vì chính niềm vui yêu thương, phản ánh Thiên Chúa Ba Ngôi. Một gia đình trong đó người ta yêu thương nhau và trợ giúp nhau là phản ánh Thiên Chúa Ba Ngôi. Một giáo xứ, trong đó tín hữu yêu nhau và chia sẻ các của cải tinh thần và vật chất cho nhau là một phản ánh của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Tình yêu đích thật không giới hạn, nhưng biết tự giới hạn, để ra đi gặp gỡ người khác, để tôn trong sự tự do của người khác. Chúng ta đi lễ mọi ngày Chúa Nhật và chúng ta cử hành Bí tích Thánh Thể với nhau; và bí tích Thánh Thể giống như ”bụi gai cháy” trong đó Thiên Chúa Ba Ngôi ở và thông truyền chính mình; vì thế Giáo Hội đã để lễ kính Mình Máu Thánh Chúa sau lễ Chúa Ba Ngôi. Ngày thứ năm tới đây, theo truyền thống tại Roma, chúng ta sẽ cử hành thánh lễ tại Đền thờ Gioan Laterano rồi đi rước kiệu Mình Thánh Chúa. Tôi mời gọi tất cả mọi tín hữu Roma và các khách hành hương tham dự để bầy tỏ ước muốn của chúng là một dân “được quy tụ trong sự hiệp nhất của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Thánh Cipriano). Tôi chờ đợi anh chị em tất cả ngày thứ năm lúc 19 giờ cho Thánh lễ và buổi rước kiệu Mình Thánh Chúa.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, là thụ tạo hoàn hảo của Thiên Chúa Ba Ngôi, giúp chúng ta biến toàn cuộc đời mình, cả trong các cử chỉ bé nhỏ và các lựa chọn quan trọng nhất, trở thành một bài ca chúc tụng Thiên Chúa là Tình Yêu.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng lễ Chúa Ba Ngôi năm A (19/6/2011) - Thiên Chúa Ba Ngôi vì Thiên Chúa là tình yêu

(Tông du San Marino)

Anh chị em thân mến,

Hôm nay chúng ta mừng lễ Chúa Ba Ngôi: Cha, Con và Thánh Thần. Khi nghĩ đến Ba Ngôi, rất nhiều khi khía cạnh mầu nhiệm xuất hiện trong tâm trí: Ba Ngôi và Một Chúa, một Chúa trong 3 Ngôi Vị. Nhưng phụng vụ hôm nay lưu ý chúng ta về thực tại tình yêu chứa đựng trong mầu nhiệm thứ nhất và là mầu nhiệm tột đỉnh của đức tin chúng ta.

Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là một vì Thiên Chúa là tình yêu và tình yêu là sức mạnh ban sự sống tuyệt đối; sự hiệp nhất do tình yêu tạo ra là một sự hiệp nhất lớn hơn một sự hiệp nhất thuần túy vật chất. Chúa Cha trao ban tất cả cho Chúa Con; Chúa Con nhận tất cả từ Chúa Cha với lòng biết ơn; và Chúa Thánh Thần như thành quả tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con. Các bài đọc của Thánh lễ hôm nay nói về Thiên Chúa và do đó nói về tình yêu; các bài đọc không tập trung quá nhiều vào ba Ngôi Vị, nhưng đúng hơn là vào tình yêu. Tình yêu là bản thể của Thiên Chúa, và đồng thời tình yêu cũng là sự hiệp nhất và là tính chất ba ngôi của Thiên Chúa.

Bài đọc I mà chúng ta vừa nghe, được trích từ Sách Xuất Hành và là bài đọc mà tôi đã suy ngẫm trong một bài giáo lý Thứ Tư gần đây, thật là một sự ngạc nhiên vì mặc khải về tình yêu của Thiên Chúa đến sau một tội lỗi rất nghiêm trọng của dân Chúa. Họ hầu như không hoàn thành lời thề của Giao ước mà họ đã thực hiện tại Núi Sinai, và họ đã bất trung. Khi sự vắng mặt của Môsê kéo dài, dân chúng nói: “Ông Môsê này đã đi đâu, và Đức Chúa của ông ta ở đâu?” và họ yêu cầu Aaron tạo ra một vị thần có thể nhìn thấy, tiếp cận và kiểm soát được, trong tầm với của họ thay vì vị thần bí ẩn, vô hình và xa xôi này. Aaron làm theo và làm một con bò vàng. Từ Sinai đi xuống, Môsê nhìn thấy những gì đã xảy ra và đập vỡ hai tấm bia Giao ước vốn đã được ghi “Mười Điều Răn”, nội dung cụ thể của giao ước với Thiên Chúa. Có vẻ như tất cả đã mất, tình bạn từ thuở ban đầu ngay lập tức đã bị phá vỡ. Tuy nhiên, bất chấp tội lỗi nặng nề nhất của con người, qua lời cầu bầu của Môsê, Đức Chúa đã chọn tha thứ cho họ và mời Môsê leo lên núi một lần nữa để nhận lại luật pháp mới của Ngài, Mười Điều Răn, và để lập lại giao ước. Sau đó, Môsê xin Đức Chúa Trời tỏ mình ra, cho phép ông nhìn thấy mặt Ngài. Tuy nhiên, Thiên Chúa không tỏ lộ nhan Ngài, nhưng tỏ lộ bản chất đầy lòng nhân lành của Ngài bằng những lời này: "Ðức Chúa! Ðức Chúa! Thiên Chúa thương xót và từ nhân, bao dung, đầy nhân nghĩa và tín thành" (Xh 34,6). Đây là Khuôn Mặt của Thiên Chúa. Lời tự định nghĩa về mình của Thiên Chúa diễn tả tình yêu thương xót của Ngài: Một tình yêu chiến thắng tội lỗi, che dấu tội lỗi, loại bỏ nó. Chúng ta luôn có thể chắc chắn rằng lòng nhân hậu này không bỏ rơi chúng ta. Không thể có sự mặc khải nào rõ ràng hơn. Chúng ta có một Thiên Chúa từ chối tiêu diệt những kẻ tội lỗi và muốn bày tỏ tình yêu của Ngài một cách sâu sắc và đáng ngạc nhiên hơn nữa đối với chính những kẻ tội lỗi, để luôn trao ban cho họ khả năng hoán cải và tha thứ.

Bài Tin Mừng hoàn tất mạc khải mà chúng ta đã nghe trong Bài Đọc I, bởi vì nó chỉ ra điểm mà Thiên Chúa tỏ lòng thương xót của Ngài. Thánh sử Gioan nhắc đến những lời này của Chúa Giêsu: "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời” (Ga 3,16). Trên thế giới có sự dữ, có ích kỷ, có gian ác và Thiên Chúa có thể đến để phán xét thế giới này, để tiêu diệt sự dữ, để trừng phạt những kẻ làm việc trong bóng tối. Nhưng không, Ngài bày tỏ tình yêu của Ngài đối với thế gian và con người, bất chấp tội lỗi của họ, và gửi điều quý giá nhất đối với Ngài: Người Con Duy Nhất của Ngài. Thiên Chúa không chỉ gửi Người Con, mà còn trao tặng Người Con như một món quà cho thế giới. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa đã sinh ra vì chúng ta, sống vì chúng ta, chữa lành bệnh tật, tha thứ tội lỗi và đón nhận mọi người. Đáp lại tình yêu phát xuất từ Chúa Cha, Chúa Con đã hiến mạng sống Người cho chúng ta: trên thập giá, tình yêu thương xót của Thiên Chúa đạt đến sự tỏ bày cao nhất. Và chính trên thập giá, Con Thiên Chúa đã cho chúng ta được tham dự vào sự sống vĩnh cửu được thông ban cho chúng ta nhờ hồng ân Chúa Thánh Thần. Như vậy, trong mầu nhiệm thập giá, có sự hiện diện của Ba Ngôi Thiên Chúa: Chúa Cha, Đấng ban Con Một của mình để cứu độ thế gian; Chúa Con hoàn thành kế hoạch của Chúa Cha; Chúa Thánh Thần - được Chúa Giêsu trao ban vào lúc Người chết - Đấng đến để làm cho chúng ta tham dự vào sự sống thần linh, để biến đổi sự hiện hữu của chúng ta, nhờ đó sự sống của chúng ta được sinh động bởi tình yêu thần linh.

Anh chị em thân mến! Niềm tin nơi Chúa Ba Ngôi cũng hình thành Giáo Hội tại San Marino Montefeltro này qua dòng lịch sử cổ kính và vinh hiển. Việc rao giảng Tin Mừng tại phần đất này là do hai vị thánh đẽo đá Marino và Lêô, vào giữa thế kỷ thứ III hai vị đã từ miền Dalmazia đến Rimini. Do đời sống thánh thiện, một vị trở thành linh mục và một vị trở thành phó tế do Đức Cha Gaudenzio và được ngài phái đến miền nội địa, một vị lên núi Feretro và sau này trở thành thánh Lêô và một vị lên núi Titano, sau này mang tên là thánh Marino. Đi xa hơn những vấn đề lịch sử mà chúng ta không có nhiệm vụ đào sâu ở đây, chúng ta muốn nói về cách thức mà thánh Marino và Lêô đã mang viễn tượng và các giá trị mới mẻ vào trong bối cảnh thực tại địa phương, với niềm tin nơi Thiên Chúa, Đấng tỏ mình ra trong Đức Giêsu Kitô, ảnh hưởng trên sự nảy sinh một nền văn hóa và văn minh, qui trọng tâm vào con người là hình ảnh của Thiên Chúa, và qua đó, mang lại những quyền đi trước mọi quyền tài phán của con người. Các chủng tộc khác nhau như người Roma, người Goti, rồi người Longobardi tiếp xúc với dân chúng tại đây, nhiều khi có cả những cuộc xung đột, nhưng nhờ tham chiếu cùng một đức tin, nên đã tìm được một yếu tố chung để xây dựng luân lý đạo đức, văn hóa, xã hội, và cả chính trị nữa. Đối với họ, điều hiển nhiên là người ta không thể coi một dự án văn minh là được hoàn tất cho đến khi tất cả những thành phần của dân tộc trở thành một cộng đoàn Kitô sinh động và có cơ cấu chặt chẽ. Vì thế, hỡi những người dân San Marino quí mến, người ta có lý để nói rằng sự phong phú của dân tộc này, sự phong phú của anh chị em, đã và vẫn còn là đức tin, và niềm tin này đã kiến tạo một nền văn minh thực sự là duy nhất. Bên cạnh đức tin, cũng cần nhắc đến lòng tuyệt đối trung thành với Đức Giám Mục Roma, Vị mà Giáo Hội tại đây luôn hướng nhìn về với lòng sùng mộ và quí mến; tiếp đến là lòng quan tâm đối với đại truyền thống của Giáo Hội Đông phương và lòng sùng mộ đối với Mẹ Maria.

Anh chị em có lý mà hãnh diện và biết ơn vì những gì mà Chúa Thánh Thần đã thực hiện trong Giáo Hội của anh chị em qua các thế kỷ. Nhưng anh chị em cũng biết rằng cách thức tốt nhất để đề cao gia sản này chính là vun trồng và làm cho gia sản ấy được phong phú. Thực vậy, anh chị em được mời gọi phát huy kho tàng quí giá này trong một thời điểm thuộc hàng quan trọng nhất trong lịch sử. Ngày nay, sứ mạng của anh chị em là phải đương đầu với những thay đổi sâu rộng và mau lẹ về văn hóa, xã hội, kinh tế, chính trị, ảnh hưởng tới những đường hướng mới và thay đổi tâm thức, phong tục và sự nhạy cảm. Thực vậy, tại đây cũng như nơi khác, không thiếu những khó khăn và chướng ngại, phần lớn do những lối sống duy lạc thú, làm u mê tâm trí và có nguy cơ loại bỏ mọi luân lý. Có cám dỗ lẻn vào, coi sự phong phú của con người không phải là đức tin, nhưng là quyền bính cá nhân và xã hội, trí thông minh, trình độ văn hóa và khả năng lèo lái thực tại khoa học, kỹ thuật và xã hội. Vì thế, tại nơi đây, người ta cũng bắt đầu thay thế đức tin và các giá trị Kitô bằng những cái gọi là phong phú, nhưng rốt cục chúng tỏ ra mong manh và không có khả năng chu toàn lời hứa lớn lao về chân, thiện, mỹ và điều công chính mà qua bao thế kỷ, cha ông anh chị em đã đồng hóa với kinh nghiệm đức tin. Và cũng không nên quên cuộc khủng hoảng của nhiều gia đình, bị trầm trọng thêm vì tình trạng dòn mỏng về tâm lý và tinh thần của nhiều đôi vợ chồng, sự vất vả cơ cực của nhiều nhà giáo dục trong việc đạt tới sự huấn luyện liên tục cho người trẻ, họ bị ảnh hưởng vì đủ thứ bấp bênh, nhất là sự bấp bênh về vai trò xã hội và khẳ năng công ăn việc làm.

Tôi nhắn nhủ tất cả các tín hữu hãy trở thành men trong thế giới, hãy tỏ ra tại Montefeltro cũng như tại San Marino, là những tín hữu Kitô hiện diện, có tinh thần biến báo và sống hợp với đức tin. Các linh mục, tu sĩ nam nữ hãy luôn sống trong tình hiệp thông thân mật và thực sự với Giáo Hội, giúp đỡ và lắng nghe vị Chủ Chăn giáo phận. Cả nơi anh chị em cũng có tình trạng cần cấp thiết làm gia tăng ơn gọi linh mục và nhất là ơn gọi đời sống thánh hiến: tôi kêu gọi các gia đình và các người trẻ, hãy mở rộng tâm hồn, sẵn sàng đáp lại tiếng gọi của Chúa. Chúng ta đừng bao giờ ngừng quảng đại đối với Thiên Chúa!. Tôi cũng khích lệ anh chị em giáo dân hãy tích cực dấn thân trong cộng đoàn, để bên cạnh những nghĩa vụ riêng về dân sự, chính trị, xã hội và văn hóa, anh chị em tìm được thời giờ và sự sẵn sàng cho đời sống mục vụ. Hỡi anh chị em người San Marino, hãy kiên vững trung thành với gia sản được xây dựng qua bao thế kỷ nhờ sự thúc đẩy của các vị đại bổn mạng của anh chị em là thánh Marino và Lêô. Tôi cầu xin Chúa chúc lành cho hành trình hiện nay và tương lai của anh chị em và phó thác tất cả anh chị em cho “ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần” (2 Cr 13,11). Amen.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng lễ Chúa Ba Ngôi năm A (18/5/2008) - Mạc khải về Danh Thiên Chúa

Anh chị em thân mến,

Trong Bài Đọc I (Xh 34:4b-6, 8-9), chúng ta đã nghe một bản văn Kinh Thánh trình bày cho chúng ta mạc khải về Danh Thiên Chúa. Chính Thiên Chúa, Hằng hữu và Vô hình, đã công bố điều đó, khi đi ngang qua Môsê trong đám mây trên Núi Sinai. Và Danh Ngài là: “Ðức Chúa! Ðức Chúa! Thiên Chúa thương xót và từ nhân, bao dung, đầy nhân nghĩa và tín thành”. Trong Tân Ước, Thánh Gioan tóm gọn câu này trong một từ duy nhất: “Yêu thương” (x. I Ga 4:8, 16). Bài Tin Mừng hôm nay cũng minh chứng điều này: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người” (Ga 3, 16). Do đó, Danh này bày tỏ rõ ràng rằng Thiên Chúa trong Kinh thánh không phải là một loại thần đơn độc nào đó khép kín và hài lòng với sự tự đủ của mình, mà Ngài là sự sống muốn tự thông truyền, cởi mở, tương quan. Những từ như “thương xót”, “từ nhân”, “đầy nhân nghĩa” đều nói với chúng ta về một mối tương quan, đặc biệt, về một Hữu thể sống động hiến mình, Ngài muốn lấp đầy mọi khoảng trống, mọi thiếu thốn, Ngài muốn trao ban và tha thứ, Ngài ước mong thiết lập một mối tương quan vững chắc và lâu dài. Thánh Kinh không biết Thiên Chúa nào khác ngoài Thiên Chúa của Giao Ước, Đấng đã tạo dựng thế giới để tuôn đổ tình yêu của Người trên mọi tạo vật (x. Sách Lễ Rôma, Kinh Nguyện Thánh Thể IV) và đã chọn một dân tộc để lập giao ước mang tính hôn nhân, để làm cho dân tộc đó trở thành phúc lành cho muôn dân và như thế kết thành một đại gia đình của toàn thể nhân loại (x. St 12,1-3; Xh 19,3-6). Sự mặc khải này của Thiên Chúa được mô tả đầy đủ trong Tân Ước thông qua lời của Đức Kitô. Chúa Giêsu đã cho chúng ta thấy dung nhan của Thiên Chúa, một Bản thể trong ba Ngôi vị: Thiên Chúa là Tình Yêu, Tình Yêu Chúa Cha - Tình Yêu Chúa Con - Tình Yêu Chúa Thánh Thần. Và chính trong Danh Thiên Chúa này mà Tông đồ Phaolô chào Cộng đoàn Côrintô: “Cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, đầy tình thương của Thiên Chúa [Cha], và ơn hiệp thông của Thánh Thần” (2Cr 13,13).

Vì vậy, trong các bài đọc này, có một nội dung chính liên quan đến Thiên Chúa, và thực vậy, Ngày Lễ hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng Người là Chúa, mời gọi chúng ta cũng hãy lên “lên núi” như Môisê xưa kia. Thoạt nghe điều này có vẻ đưa chúng ta ra xa khỏi thế giới này với các vấn đề của trần thế, nhưng trong thực tế, chúng ta khám phá rằng chính nhờ biết Thiên Chúa gần hơn, chúng ta cũng nhận được những chỉ dẫn quí giá cho cuộc sống: phần nào cũng giống như đã xảy ra cho Môisê, Ông đã lên núi Sinai và ở lại trước sự hiện diện của Thiên Chúa, để nhận luật được khi khắc trên bia đá, từ đó dân rút ra được những đường hướng để tiến bước; không phải trở lại tình trạng nô lệ trước đó, nhưng tăng trưởng trong tự do. Lịch sử của chúng ta tùy thuộc danh của Thiên Chúa; hành trình của chúng ta tùy thuộc ánh sáng nhan thánh Chúa. Từ thực tại ấy của Thiên Chúa, như chính Chúa đã cho chúng ta được biết khi tỏ danh Ngài, nảy sinh một hình ảnh con người, nghĩa là một cái nhìn chắc chắn về con người. Như đã biết, quan niệm ấy được hình thành trong nền văn hóa tây phương của chúng ta qua cuộc tranh luận sôi nổi về chân lý Thiên Chúa và đặc biệt về Chúa Giêsu Kitô. Nếu Thiên Chúa là một thực tại liên chủ thể, thì loài người, vốn được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa, cũng phản ánh thực trạng ấy, vì thế, bản chất con người được kêu gọi diễn ra trong sự đối thoại, trong sự gặp gỡ.

Đặc biệt Chúa Giêsu đã tỏ cho chúng ta biết rằng con người chủ yếu là ”một người con”, là thụ tạo sống trong tương quan với Thiên Chúa là Cha. Con người không thể thể-hiện bản thân trong sự tự lập tuyệt đối, không thể tạo cho mình cái ảo tưởng mình là Thiên Chúa; trái lại, chính khi nhìn nhận mình là con, là thụ tạo cởi mở, hướng về Thiên Chúa và anh em mình, thì qua đó chúng ta thấy lại được hình ảnh của Cha Chung. Ta thấy rõ rằng quan niệm này về Thiên Chúa và con người là căn cội của một kiểu mẫu cộng đồng con người và xã hội nhân loại tương ứng. Đó là một khuôn mẫu xã hội, một kiểu mẫu trước mọi qui luật pháp lý cơ chế, và những đặc điểm văn hóa. Một kiểu mẫu gia đình nhân loại xuyên qua mọi nền văn minh mà các tín hữu Kitô chúng ta thường biểu lộ ngay từ thời còn nhỏ khi quả quyết rằng tất cả mọi người đều là con Thiên Chúa và vì thế là anh chị em với nhau... Đó là một quan niệm dựa trên ý tưởng Thiên Chúa Ba Ngôi, ý niệm con người như một nhân vị chứ không phải là một cá nhân thuần túy, quan niệm xã hội như một cộng đoàn, như không phải như một tập thể thuần túy.

Giáo huấn của Giáo Hội rất phong phú, được khai triển từ chính quan niệm vừa nói về Thiên Chúa và con người. Chỉ cần duyệt qua những chương quan trọng nhất của Đạo lý xã hội Công Giáo, mà các vị Tiền Nhiệm đáng kính của tôi đã mang lại những đóng góp quan trọng, nhất là trong 120 năm gần đây, giải thích một cách thế giá và hướng dẫn phong trào xã hội theo chiều hướng Kitô. Hiến chế ”Vui Mừng và Hy vọng” và các Thông Điệp của Đức Gioan 23, Phaolô 6 và Gioan Phaolô 2 trình bày một tổng quan toàn bộ và hòa hợp, có khả năng động viên và hướng dẫn các tín hữu Công Giáo dấn thân thăng tiến nhân bản và phục vụ về mặt xã hội và chính trị. Cả thông điệp đầu tiên của tôi, Deus caritas est, Thiên Chúa là tình tương, cũng được viết ra theo chân trời ấy: thực vậy, Thông Điệp này tái đề nghị việc thực hành bác ái cụ thể của Giáo Hội, đi từ xác tín Thiên Chúa là Tình Thương, nhập thể trong Chúa Kitô. Tôi muốn nhắc lại đây Đại hội Công Giáo toàn quốc Italia ở Verona, mà tôi đã tham dự, Đại hội này đã đề nghị một suy tư rộng rãi, và sau đó đã được hoàn toàn được đón nhận trong Văn kiện Mục Vụ của HĐGM Italia với tựa đề: “Tái sinh cho một niềm hy vọng sống động”: chứng nhân về sự ưng thuận của Thiên Chúa đối với con người” (29.6.2007). Tôi muốn nhấn mạnh hai quyết định chọn lựa căn bản, được các Giám mục nêu lên trong phần đầu của văn kiện (n.4).. Trước tiên là chọn lựa ”dành chỗ đứng tối thượng cho Thiên Chúa”: toàn thể cuộc sống và hoạt động của Giáo Hội tùy thuộc việc đặt Chúa ở chỗ ưu tiên thứ nhất; nhưng không phải một Thiên Chúa chung chung, mà là Thiên Chúa với danh hiệu và tôn nhan của Ngài, Thiên Chúa của Giao Ước đã đưa dân ra khỏi cảnh nô lệ Ai Cập, đã làm cho Chúa Kitô sống lại từ cõi chết và muốn dẫn đưa nhân loại đến tự do trong hòa bình và công lý.

Chọn lựa thứ hai là đặt con người và sự hiệp nhất của nhân loại làm trung tâm của các môi trường khác nhau như đời sống tình cảm, công ăn việc làm và lễ lạc, sự mong manh của bản thân, truyền thống và công dân. Thiên Chúa duy nhất và Ba Ngôi, và con người trong tương quan với tha nhân: đó là hai điểm tham chiếu mà Giáo Hội có nghĩa vụ trình bày cho mỗi thế hệ con người, như một công tác phục vụ việc xây dựng một xã hội tự do và liên đới. Giáo Hội thi hành công tác đó, trước tiên qua việc giảng dạy đạo lý của mình, nhưng nhất là qua việc làm chứng tá. Đây cũng là điều mà HĐGM Italia coi là chọn lựa cơ bản thứ ba, nghĩa là làm chứng tá bản thân và cộng đoàn: đời sống tinh thần, việc mục vụ và chiều kích văn hóa đều hội tụ vào điểm đó.

Trong một xã hội bị giằng co giữa sự hoàn cầu hóa và cá nhân chủ nghĩa, Giáo Hội được gọi làm chứng tá về tình hiệp thông (koinonía). Thực tại này không đến từ bên dưới, nhưng là một mầu nhiệm, có thể nói là nó có căn cội ở trời cao, ở nơi chính Thiên Chúa duy nhất và Ba Ngôi, chính nơi Chúa, là sự đối thoại yêu thương vĩnh cửu được thông ban cho chúng ta trong Chúa Giêsu Kitô. Chúa đã đi vào các tế bào nhân loại và của lịch sử để hướng dẫn chúng đến viên mãn. Đó chính là một tổng hợp lớn lao của Công đồng chung Vatican 2: Giáo Hội, mầu nhiệm hiệp thông, ”ở trong Chúa Kitô như một bí tích, nghĩa là như dấu chỉ và là dụng cụ sự kết hiệp thân mật với Thiên Chúa và hiệp nhất toàn thể nhân loại” (LG 1). Tại đây, trong thành phố lớn này, cũng như trong lãnh thổ giáo phận Genova với nhiều vấn đề nhân bản và xã hội khác nhau, cộng đồng Giáo Hội ngày nay cũng như trước kia, trước tiên là một dấu hiệu, tuy nghèo nhưng chân thực, nói lên Tình Yêu của Chúa, danh Ngài được ghi khắc trong thẳm sâu con người và trong mỗi kinh nghiệm về tính cách xã hội và liên đới.

Tôi nói với người lớn cũng như người trẻ: hãy vun trồng một đức tin có suy tư, có khả năng đối thoại sâu xa với mọi người, với những anh chị em ngoài Công Giáo, với những tín hữu không Kitô và không tín ngưỡng. Hãy thực thi sự chia sẻ quảng đại của anh chị em với những người yếu đuối và nghèo túng, theo thói quen nguyên thủy của Giáo Hội, luôn lấy hứng và kín múc sức mạnh từ Thánh Thể là nguồn mạch đời đời của bác ái. Tôi thân ái khích lệ các chủng sinh và người trẻ dấn thân trong con đường ơn gọi: các con đừng sợ, trái lại hãy cảm thấy bị lôi cuốn vì những chọn lựa chung kết, của một hành trình giáo dục nghiêm túc và yêu sách. Chỉ có mức độ cao trong việc làm môn đệ Chúa mới mang lại vui mừng. Tôi khuyến tất cả mọi người hãy tăng trưởng trong chiều kích thừa sai, cũng thiết yếu như sự hiệp thông. Thực vậy, Chúa Ba Ngôi vừa là hiệp nhất và là sự lan tỏa xuất phát: hễ tình yêu càng nồng nhiệt thì càng thúc đẩy lan truyền và thông ban.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ lễ Chúa Ba Ngôi năm A (22/5/2005) - Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm của tình yêu

Anh chị em rất thân mến,

Ngày hôm nay, Phụng Vụ Giáo Hội Mừng Kính trọng thể Lễ Chúa Ba Ngôi. Ngày lễ này muốn nhấn mạnh rằng, nhờ ánh sáng của Mầu Nhiệm Vượt Qua mà mầu nhiệm của vũ trụ và lịch sử được tỏ bày trọn vẹn, đó là: Thiên Chúa là Tình Yêu vĩnh cửu và vô biên. Câu nói này gồm tóm lại tất cả những mạc khải nói lên "Thiên Chúa là tình yêu" (1 Gio 4,8.16). Tình yêu luôn luôn là một mầu nhiệm, một thực tại vượt quá lý trí, tuy không nghịch lý, trái lại còn tăng cường khả năng tiềm ẩn của nó.

Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta mầu nhiệm của Thiên Chúa. Chính Ngài, là Chúa Con, đã làm cho chúng ta nhận biết Thiên Chúa Cha ngự trên trời, và đã ban cho chúng ta Thánh Thần, là tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con. Thần học của Kitô giáo đã tóm tắt chân lý về Thiên Chúa bằng cách diễn tả qua biểu thức: Một bản thể duy nhất trong Ba Ngôi Vị. Thiên Chúa không phải là Ðấng cô độc nhưng là Ðấng thông hiệp trọn vẹn. Vì lý do này, nhân loại, là hình ảnh của Thiên Chúa, luôn tràn đầy tình yêu, là món quà thân yêu được ban tặng cho mỗi người.

Chúng ta suy niệm Mầu Nhiệm Tình Yêu của Thiên Chúa bằng cách tham dự cách tuyệt vời trong Bí Tích Thánh Thể, Bí Tích Mình Máu Thánh Chúa Kitô, tỏ bày nhiệm tích cứu độ của Ngài. Vì vậy, ngày hôm nay, trong ngày lễ Chúa Ba Ngôi Cực Thánh này, tôi hân hoan chào mừng tất cả những người đang tham dự Ðại Hội Thánh Thể Toàn Quốc của Giáo Hội Italia, đã được khai mạc vào ngày hôm qua (21/05/2005) tại Bari. Ngay giữa năm Thánh Thể này, tất cả các tín hữu Kitô, tập trung với nhau chung quanh Ðức Kitô, Ðấng hiện diện trong Bí Tích cực thánh, là nguồn mạch tột đỉnh của cuộc sống và là nguồn lực của mọi hoạt động. Cách riêng, mỗi giáo xứ đều được kêu gọi để khám phá sự cao đẹp của ngày Chúa Nhật, Ngày của Chúa, ngày mà các môn đệ của Chúa Kitô đã lập lại, trong việc cử hành Bí Tích Thánh Thể, hiệp nhất nên một với Ðấng đã mang lại cho họ ý nghĩa của các niềm vui và các nỗi khó nhọc vất vã của mỗi ngày. "Chúng tôi không thể sống mà không có ngày Chúa Nhật" đó là lời xưng thú của những tín hữu tiên khởi, ngay cả khi họ phải trả với giá hy sinh mạng sống của họ. Và ngày nay chúng ta cũng được mời gọi để lập lại những lời tuyên xưng như thế.

Với niềm hy vọng tôi sẽ đích thân đến chủ sự thánh lễ của Ðại Hội Thánh Thể vào ngày Chúa Nhật tuần tới (29/05/2005), ngay từ bây giờ tôi muốn kết hiệp bằng tinh thần với biến cố trọng đại này của giáo hội. Chúng ta hãy cùng nhau khẩn cầu Ðức Mẹ Maria, xin cho những lời cầu nguyện sốt sắng, những giờ chầu Thánh Thể trong những ngày này, sẽ giúp cho giáo hội Italia được đốt nóng lòng nhiệt thành của niềm tin, cậy, mến.

Tôi cũng muốn phó thác vào Ðức Maria, tất cả các trẻ em, các thanh niên và tất cả những người trẻ mà trong lúc này đang chuẩn bị để rước lễ lần đầu hay lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức. Với những ý chỉ này, chúng ta hãy cùng nhau đọc kinh Truyền Tin, hiệp thông với Ðức Maria trong biến cố mầu nhiệm Truyền Tin.

Nguồn: vntaiwan.catholic.org.tw